THÔI HỘ 崔 護
Khoảng trước sau năm 804, Trung Đường
Phiên âm
Đề đô thành nam trang [Đề tích sở kiến xứ]
Khứ niên kim nhật thử môn trung,
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu xuân phong.
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu xuân phong.
Dịch nghĩa
THƠ
ĐỀ Ỏ ẤP PHÍA NAM ĐÔ THÀNH
Năm trước ngày này ngay cửa này,
Mặt người, hoa đào ánh hồng lẫn nhau.
Mặt người chẳng biết đã đi đâu,
Vẫn hoa đào năm ngoái đang cười giỡn với gió xuân.
Mặt người, hoa đào ánh hồng lẫn nhau.
Mặt người chẳng biết đã đi đâu,
Vẫn hoa đào năm ngoái đang cười giỡn với gió xuân.
Dịch thơ
ĐỀ CHỖ ĐÃ THẤY NĂM TRƯỚC
Năm
ngoái ngày này tựa cửa trông
Đào
hoa vừa ửng má ai hồng
Người
xưa nào biết về đâu nhỉ
Để
mặc hoa đào cợt gió đông?
NGUYỄN AN BÌNH
Thôi Hộ
崔護 tự Ân Công 殷功, người Bác Lăng đời Đường (nay là An Bình,
Hà Bắc). Ông là một thi nhân đời Trung Đường, đỗ tiến sĩ năm Trinh Nguyên thứ
12 (796), làm quan đến Lĩnh Nam tiết độ sứ. Thơ ông Toàn Đường thi còn chép 6 bài, trong đó Đề đô thành nam trang được lưu truyền rộng rãi nhất.
*Theo Tình sử của Phùng Mộng Long, Thôi Hộ nhân
tiết thanh minh một mình đi chơi về phía nam đô thành, thấy một ấp trại chung
quanh đầy hoa đào. Thôi Hộ gõ cửa xin nước uống, một người con gái mở cổng, hỏi
tên họ rồi bưng nước đến, người con gái sắc đẹp đậm đà, duyên dáng, tình ý, dịu
dàng kín đáo. Năm sau, cũng vào tiết thanh minh, Thôi Hộ lại đến tìm người cũ
thì cửa đóng then cài, nhân đó mới đề lên cánh cửa bên trái bài thơ này. Người
con gái xem thơ, nhớ thương rồi ốm chết. Chợt Thôi Hộ đến, nghe tiếng khóc bèn
chạy vào ôm thây mà khóc. Người con gái bỗng hồi tỉnh rồi sống lại. Ông bố bèn
đem cô gái gả cho Thôi Hộ. Cũng từ điển này, người ta thường ví mặt người con
gái đẹp với hoa đào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét