Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2020

BAN ĐÊM ĐẬU THUYỀN TẠI PHONG KIỀU - TRƯƠNG KẾ


TRƯƠNG K 


  

 Phiên âm
Phong Kiều dạ bạc
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
Giang phong ngư hoả đối sầu miên.
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự,
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.

Dịch nghĩa 
Trăng lặn, quạ kêu, sương phủ đầy trời.
Hàng phong bên sông, ngọn đèn thuyền chài nằm
ngủ trong một giấc sầu.
Chùa
Hàn San ở ngoài thành Cô Tô,
Tiếng chuông
chùa lúc nửa đêm vẳng đến thuyền khách đậu bên sông.

Dịch thơ

Ban đêm đậu thuyền tại Phong Kiều
Trăng tàn vẳng tiếng quạ kêu sương
Lửa chài phong bãi giấc sầu vương
Nửa đêm thành vắng Hàn San Tự
Vẳng đến thuyền ai một tiếng chuông.
NGUYỄN AN BÌNH

______________________________________________________________
Trương Kế 張繼 (?-779) tự Ý Tôn 懿孫, người Tương Châu 襄州, đỗ tiến sĩ năm Thiên Bảo thứ 12 (754), là một nhà thơ có tiếng thời Trung Đường. Thơ của ông trong Toàn Đường thi có chép thành một quyển, nhưng chỉ một bài Phong Kiều dạ bạc 楓橋夜泊 đã giúp ông lưu danh thiên cổ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét