CA KHÚC THUỞ XA TRƯỜNG
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, NHẠC MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI, TIẾNG HÁT AI- HOÀNG PHÚC
CA KHÚC THUỞ XA TRƯỜNG
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, NHẠC MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI, TIẾNG HÁT AI- HOÀNG PHÚC
CA KHÚC ĐÀ LẠT THÀNH PHỐ MƯA BAY
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, NHẠC MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI, TIẾNG HÁT AI- DUY CƯỜNG.
CA KHÚC VŨ ĐIỆU CHĂM DƯỚI ÁNH TRĂNG
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, NHẠC MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI, TIẾNG HÁT CA SĨ AI THANG VÂN-HOÀNG VŨ.
CA KHÚC SÀI GÒN THU MỘT KHÚC MƯA
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, NHẠC MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI VỚI TIẾNG HÁT CA SĨ AI HOÀNG KHẢI
NGUYỄN AN BÌNH
SÀI GÒN, THU – MỘT KHÚC MƯA
Nầy
em – nhặt giùm tôi chiếc lá
Sài
Gòn, thu. Mây xám ngang đầu
Chiếc
lá vừa rơi – sao vàng quá
Có
giữ hương mùa. Qua rất lâu.
Tôi
tìm chiếc lá mùa thu trước
Cô
bạn ngày xưa đã bỏ trường
Tôi
giữ riêng mình ra bến nước
Thả
theo mưa – bay khắp nẻo đường.
Ồ
em – giữ hộ tôi chiếc bóng
Ai
níu giùm tôi bóng thời gian
Chiếc
bóng in hình em thuở ấy
Đã
buồn tênh nghiêng bóng chiều hoang.
Tôi
tìm chiếc bóng mùa mưa trước
Theo
mãi chân người – xa rất xa
Tình
mong manh quá – tờ thư mỏng
Đã
cuốn lên trời – giấc mơ hoa.
Xin
em – giữ hoài – tôi sợi nắng
Sợi
nắng em vừa hứng trên tay
Nhớ
thuở học trò thơm áo trắng
Muốn
làm sợi nắng ngủ vai ai.
Tôi
tìm sợi nắng qua trường cũ
Tóc
bạc chưa về lại chốn xưa
Hàng
cây cổ thụ - bao mùa lá
Tôi
nhớ Sài Gòn –khúc thu mưa.
11/8/2019
CA KHÚC BÀI THÁNH CA MÙA ĐÔNG
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, PHỔ THÀNH CA KHÚC NHẠC SĨ MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI VỚI TIẾNG HÁT CA SĨ AI THU DUNG
CA KHÚC NHỮNG CÁNH CHIM KƠ TIA
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, PHỔ THÀNH CA KHÚC NHẠC SĨ MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI VỚI TIẾNG HÁT AI DUY MINH-NGỌC ANH.
Thơ NGUYỄN AN BÌNH
MẸ LÀ CẢ QUÊ HƯƠNG
Sông đem ta về biển
Cánh buồm lạc về đâu
Giữa muôn trùng bão tố
Tả tơi sóng bạc đầu.
Nhánh xương rồng trên cát
Hiu quạnh chút tình quê
Đời thêm bao gió bụi
Thèm một chốn đi về.
Nhớ ngày xưa đi học
Ta mải miết đồng diều
Biết đâu đời sóng nổi
Nắng sớm gọi mưa chiều.
Ta tìm trong sâu thẳm
Đâu khói bếp quê nhà
Buốt lòng mình đến vậy
Vườn cà còn tím hoa?
Chân cầu nước vẫn chảy
Thời gian quá vô tình
Với tay chưa kịp hái
Sao rụng trước bình minh.
Giữa dòng đời nghiệt ngã
Tiếng gọi nào yêu thương
Mẹ như vầng trăng tỏ