Thứ Ba, 14 tháng 7, 2026

CA KHÚC SÀI GÒN THU MỘT KHÚC MƯA

 

CA KHÚC SÀI GÒN THU MỘT KHÚC MƯA

THƠ NGUYỄN AN BÌNH, NHẠC MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI VỚI TIẾNG HÁT CA SĨ AI HOÀNG KHẢI



NGUYỄN AN BÌNH

SÀI GÒN, THU – MỘT KHÚC MƯA

 

Nầy em – nhặt giùm tôi chiếc lá

Sài Gòn, thu. Mây xám ngang đầu

Chiếc lá vừa rơi – sao vàng quá

Có giữ hương mùa. Qua rất lâu.

 

Tôi tìm chiếc lá mùa thu trước

Cô bạn ngày xưa đã bỏ trường

Tôi giữ riêng mình ra bến nước

Thả theo mưa – bay khắp nẻo đường.

 

Ồ em – giữ hộ tôi chiếc bóng

Ai níu giùm tôi bóng thời gian

Chiếc bóng in hình em thuở ấy

Đã buồn tênh nghiêng bóng chiều hoang.

 

Tôi tìm chiếc bóng mùa mưa trước

Theo mãi chân người – xa rất xa

Tình mong manh quá – tờ thư mỏng

Đã cuốn lên trời – giấc mơ hoa.

 

Xin em – giữ hoài – tôi sợi nắng

Sợi nắng em vừa hứng trên tay

Nhớ thuở học trò thơm áo trắng

Muốn làm sợi nắng ngủ vai ai.

 

Tôi tìm sợi nắng qua trường cũ

Tóc bạc chưa về lại chốn xưa

Hàng cây cổ thụ - bao mùa lá

Tôi nhớ Sài Gòn –khúc thu mưa.

11/8/2019

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

CA KHÚC BÀI THÁNH CA MÙA ĐÔNG

 CA KHÚC BÀI THÁNH CA MÙA ĐÔNG

THƠ NGUYỄN AN BÌNH, PHỔ THÀNH CA KHÚC NHẠC SĨ MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI VỚI TIẾNG HÁT CA SĨ AI THU DUNG



Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026

CA KHÚC NHỮNG CÁNH CHIM KƠ TIA

 CA KHÚC NHỮNG CÁNH CHIM KƠ TIA

THƠ NGUYỄN AN BÌNH, PHỔ THÀNH CA KHÚC NHẠC SĨ MỘC THIÊNG, HÒA ÂM AI VỚI TIẾNG HÁT AI DUY MINH-NGỌC ANH.



MẸ LÀ CẢ QUÊ HƯƠNG

 


Thơ NGUYỄN AN BÌNH

 

MẸ LÀ CẢ QUÊ HƯƠNG

 

Sông đem ta về biển

Cánh buồm lạc về đâu

Giữa muôn trùng bão tố

Tả tơi sóng bạc đầu.

 

Nhánh xương rồng trên cát

Hiu quạnh chút tình quê

Đời thêm bao gió bụi

Thèm một chốn đi về.

 

Nhớ ngày xưa đi học

Ta mải miết đồng diều

Biết đâu đời sóng nổi

Nắng sớm gọi mưa chiều.

 

Ta tìm trong sâu thẳm

Đâu khói bếp quê nhà

Buốt lòng mình đến vậy

Vườn cà còn tím hoa?

 

Chân cầu nước vẫn chảy

Thời gian quá vô tình

Với tay chưa kịp hái

Sao rụng trước bình minh.

 

Giữa dòng đời nghiệt ngã

Tiếng gọi nào yêu thương

Mẹ như vầng trăng tỏ

Sáng một trời quê hương

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

MÊNH MÔNG LÒNG BIỂN

  


Thơ NGUYỄN AN BÌNH

 MÊNH MÔNG LÒNG BIỂN

 

Con đường ta đi trước mặt

Gập ghềnh đá dựng chơi vơi

Ngọt bùi đắng cay mất mát

Từ khi hóa kiếp làm người.

 

Mênh mông tấm lòng của biển

Dạt dào ngọn sóng đại dương

Dõi trông bến bờ xa ngái

Mật ngọt đong đầy yêu thương.

 

Có những phút giây yếu lòng

Muốn tim mình luôn nhắc nhở

Ngày xưa biết có còn không

Ngọt ngào tiếng ru còn đó.

 

Ước chi dặm đường rong ruổi

Một mình rảo khắp thế gian

Tìm trong ta bà bốn cõi

Nơi nào lòng mẹ mênh mang.

 

Thời gian mang đi tất cả

Chỉ còn tình mẹ bao dung

Giọt sương ủ mềm  trên lá

Vương mang nỗi nhớ khôn  cùng.

 

Còn ai ngồi bên bếp lửa

Bao mùa hoa rụng tàn phai

Thấy lòng bình yên đến lạ

Mẹ về ấm một vòng tay.

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

NGƯỜI THEO MÂY GIÓ THONG DONG

 


NGƯỜI THEO MÂY GIÓ THONG DONG

 

Mẹ về mây gió thong dong

Như ngàn cánh hạc bay trong ráng chiều

Bãi bờ lau sậy đìu hiu

Thèm nghe mấy tiếng sáo diều ấu thơ.

 

Bồng bềnh bèo dạt ngẩn ngơ

Qua bao giông bão ngoại chờ bên sông

Hồn quê sâu nặng hương đồng

Cánh cò lặn lội vẫn không thấy về.

 

Bụi trần ngàn dặm sơn khê

Bao dung lòng mẹ vỗ về lòng tôi

Yêu thương chảy một dòng thôi

Ngọt như sữa cũ thuở nôi còn hồng.

 

Những mùa giáp hạt  khô đồng

Tảo tần năm tháng lưng còng sờn vai

Bàn tay thô ráp ai hay

Tôi đi qua tuổi thơ ngây nghẹn ngào.

 

Tiếng cười giấu mãi niềm đau

Thời gian nhuộm trắng tóc sâu còn gì

Thong dong sương khói mẹ đi

Thành làn mây trắng thầm thì bên tôi.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2026