Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

VỀ NGHE CỎ HÁT



NGUYỄN AN BÌNH

 VỀ NGHE CỎ HÁT  

Bao mùa hạt cỏ bay đi
Có ươm lại kiếp xuân thì cho nhau
Đất cằn, khô dấu, mai sau
Vết chân chim, rụng, kiếp nào đã quên.

Chia nhau mấy nhánh cỏ buồn
Ép trong thư cũ còn thơm suốt mùa
Thuở người xóa cả nắng mưa
Giấu lòng nhau để người xưa quên đường.

Tình thành cỏ dại phơi sương
Vàng phai mùi nhớ còn hương nồng nàn
Vô tình bóng cỏ phân vân
Ngậm rơi số phận xuống trầm luân thân.

Vê nghe cỏ hát dưới chân
Vẫn xanh như kiếp tình nhân thuở nào
Tóc người thơm mãi ngàn sau
Một thời nhẫn cỏ hằn đau da người.
9/10/2018

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

THƠ NGUYỄN AN BÌNH TRONG TUYỂN THƠ VIỆT ĐẦU THẾ KỶ 21

THƠ NGUYỄN AN BÌNH TRONG
TUYỂN THƠ VIỆT ĐẦU THẾ KỶ 21 - NXB NHÂN ẢNH HOA KỲ

********
Tác phẩmTHƠ VIỆT ĐẦU THẾ KỶ 21 qui tụ 154 tác giả, dày 820 trang gồm những nhà thơ đã thành danh từ thế kỷ 20 và một số tác giả sau này. Tác phẩm là sự giao thoa giữa thơ mới và cũ, giữa thể thơ truyền thống và hiện đại cùng với những cách tân biến thể tạo ra sự đa dạng thể loại và phong phú nội dung. 
Tác phẩm được thực hiện:
*
- Nhà thơ Luân Hoán
- Họa sĩ & nhà văn: Khánh Trường (Khanh Truong)
- Nhà thơ Lê Hân (Han Le)
*
Bìa: Khánh Trường
Trình bày: Nguyễn Thành & Nguyễn Vỹ
Đọc bản thảo: Trần Thị Nguyệt Mai
Kỹ thuật: Tạ Quốc Quang
*********
Tác phẩm THƠ VIỆT ĐẦU THẾ KỶ 21 đã được phát hành toàn cầu trên hệ thống Amazone có giá bìa $35 chưa tính phí ship.












Thứ Tư, 3 tháng 10, 2018

LẠI NHỚ VỀ ĐÀ LẠT



NGUYỄN AN BÌNH
  
LẠI NHỚ VỀ ĐÀ LẠT

Lặng bên hồ Xuân Hương
Con ngựa thồ mắt ướt
Gỏ móng xuống mặt đường
Mã phu buồn ngơ ngác.

Vàng tươi đường sơn cúc
Lung linh hoa mặt trời
Tiếng chuông ngân buổi sớm
Lãng đãng cùng mây trôi.

Em đi lễ nhà thờ
Áo thơm ngày chủ nhật
Con dốc không đợi chờ
Bước chân người ngoại đạo.

Nhớ chiếc bàn cũ kỹ
Trong quán cà phê Tùng
Nghe mùi thơm bốc khói
Lặng lẽ màu thủy chung.

Dậy màu xanh cây cỏ
Hồng thắm sắc hoa đào
Em là người năm nọ
Đã phiêu bạt về đâu?

Thơ tình trên bao thuốc
Người xưa đã đi rồi
Cõi xưa thành đại mộng
Cánh hạc giờ mù khơi.
3-10-2018


Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

NHÁNH SÔNG NGẬM NGÙI



NGUYỄN AN BÌNH

NHÁNH SÔNG NGẬM NGÙI

Rồi như nước đưa sông về với biển
Chỉ còn trơ đá sỏi lạnh vô hồn
Chia tay nhau một ngày mưa tháng chín
Ngậm ngùi trôi biền biệt nhánh rong buồn.

Từng chiếc lá rời cành về dưới cội
Lời thở than nấn níu mãi chưa lìa
Bay đi nhé cánh chim trời mê mỏi
Đọng chút tình vàng từng giọt nắng khuya.

Ai đem gió đưa mây về vô định
Mấy mươi năm trời đất cũng xa người
Mấy mươi năm tay vàng khô khói nhớ
Tiễn đưa người như một ánh trăng trôi.

Rồi như núi bỏ đèo cao dốc thẳm
Đời quanh co đi chưa hết xuân thì
Chim buổi sớm hót vang lời ly biệt
Giữa lưng đồi còn vọng tiếng từ quy.

Nhớ cuộc tình chết khô trong tổ kén
Thương kiếp tằm nhả chưa hết nắng mưa.
Chẳng biết kiếp sau có còn hóa bướm
Hạt bụi trần gian đọng những âm thừa.

Lang thang mãi tìm dòng xưa bến cũ
Một đời sông sao quá đổi bùi ngùi
Mùa lau sậy trắng phơi hồn mưa lũ
Người không về giọt lệ cũng vừa rơi.

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

XA RỒI ĐƯỜNG PHƯỢNG BAY

RẤT VUI VỀ BÀI CẢM NHẬN CỦA NHÀ THƠ TRẺ PHÂN NAM VỀ TẬP THƠ HẠ ĐỎ LÊN TRỜI

XA RỒI ĐƯỜNG PHƯỢNG BAY (*)

Trong dòng chảy ngược xuôi của cuộc sống với bao bộn bề lo toan, thật hiếm khi chúng ta có thời gian hồi tưởng, suy niệm về quá khứ, về tuổi học trò tinh khôi trong trắng, vô ưu vô lo. Nhà thơ Nguyễn An Bình, thi sĩ kỳ cựu của đất phương Nam đắm đuối với trang viết, đặc biệt là mảng thơ về tuổi học trò và đã cho ra đời nhiều thi phẩm được đông đảo độc giả yêu thơ đón nhận: Còn một chút mưa bay (2013), Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ (2016) và mới đây là tập sách Hạ đỏ lên trời (NXB Hội nhà văn 2018). Khung trời hoa mộng với sân trường, bảng đen, phấn trắng, hoa phượng, sợi tóc, cơn mưa, tà áo, tiếng ve, nắng vàng, mây trắng… ẩn hiện chập chờn qua từng dòng thơ êm ả, dịu ngọt chảy tràn trong tim người đọc, qua từng khung ảnh nhạt nhòa thời gian.
Có nhiều thơ xuất bản từ trước năm 1975, sau một thời gian vắng bóng, nhà thơ Nguyễn An Bình trở lại độc giả với tập thơ Còn một chút mưa bay và từ đó đến nay ông miệt mài sáng tác, toàn tâm toàn ý với thi ca, với con chữ. Thơ ông nhịp điệu, nhẹ nhàng, lãng mạn và tràn tiếng nhạc, tựa như những mầm cây đang thổn thức, cựa quậy bên trong tâm hồn, mặc kệ sương gió thời gian phủ kín mái đầu thi sĩ. Lật mở tập thơ, có thể bắt gặp hành trình thi ca của ông dài như đường phượng bay, thổi qua từng trang ký ức: Rồi cũng chia tay đường phượng bay/ Làm sao đếm hết lá trên vai/ Một trời mưa nhỏ rơi trong mắt/ Ai nhặt giùm tôi trên ngón tay? (…) Sợi tóc nào vương mùa hạ cũ/ Có người về nhớ chuyện trăm năm/ Một mai trang sách vàng nhung nhớ/ Mới thấy đêm khuya lạnh chỗ nằm (Xa rồi đường phượng bay). Phải có một trái tim nhạy cảm, sâu sắc, khắc khoải mới có thể viết nên những vần thơ đằm thắm, tình cảm như thế, và phải có một tấm lòng dành trọn cho mái trường xưa cũ mới có những vần thơ tiếc nuối, u hoài như thế:
Ngôi trường cũ tôi không về kịp nữa/ Nhớ mái vòm rêu phủ bóng thời gian/ Bầy sẻ nâu thôi không còn ríu rít/ Trường trăm năm trơ gạch ngói hoang tàn
Tàn lim xanh đâu còn nghe chim hót/ Rải hoa vàng cho sắc nhớ thêm tươi/ Trái phượng già cuối mùa chưa kịp rụng/ Em có về thương nhớ tiếng ve rơi
Từng viên gạch vẫn đỏ tươi màu đất/ Dẫu trăm năm luôn giữ mãi tình hồng/ Bao vôi vữa đâu chôn vùi ký ức/ Trong dòng đời chìm nổi bến đục trong (Trường cũ)
Ngoài thể thơ lục bát truyền thống của dân tộc, ngũ ngôn có lẽ là thể thơ được ông yêu thích, tính cô đọng, hàm súc và mềm mại chảy vào bài thơ rất tự nhiên, mộc mạc: Phượng hồng còn thắp lửa/ Đỏ một trời tương tư/ Tiếng ve rền khung cửa/ Gõ từng nhịp thiên thu (Về đâu những mùa hạ xưa); Em có nghe cỏ hát/ Bốn mùa nở đầy hoa/ Tim treo lời mật ngọt/ Đỏ tươi màu phù sa (Có một thời yêu nhau). Cởi bỏ chiếc áo học trò để bước vào đường đời đầy giông bão, quăng quật khiến cảm xúc chai sần, tàn lụi, thế nhưng có một người thầy giáo cũ vẫn ngày đêm nâng niu cảm xúc, nâng niu khát vọng chạm đến mọi ngóc ngách tươi đẹp của tuổi học trò thơ mộng, bình yên. Khi đọc từng con chữ được viết ra từ tâm huyết của nhà thơ, cảm xúc tự đâu ùa về, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên mi ngỡ như vừa mới hôn qua, dòng mực tím vẹn nguyên trên tà áo: Thuở ấy thơ còn thơm mùi sữa/ Xé giấy học trò viết vu vơ/ Bao lần quên mất lời thầy giảng/ Ngoài sân say tiếng chim líu lo (…) Dăm thằng bạn học khoái văn chương/ Mài đũng quần mơ thi văn đoàn/ Khoe bài Tuổi Ngọc, Văn, Văn học/ Sóng Thần, Điện Tín, Đuốc Nhà Nam… (Thuở ban đầu ấy).
Trở về mái trường xưa, hoa phượng giăng kín ký ức, chảy trong huyết quản, thắp sáng tâm khảm: Chờ em ướt lạnh chỗ nằm/ Tóc rơi lời hẹn xa xăm không đành/ Bao mùa mắt lá còn xanh/ Trôi theo nỗi nhớ lên nhành phượng xưa (Phượng yêu). Bàng bạc trong thơ Nguyễn An Bình là dòng thời gian đong đầy nhịp thở, bóng hình người xưa khao khát yêu thương, nỗi nhớ đông đặc khuấy động từng trang ký ức, khúc hát xa xăm vang vọng trôi qua cõi người. Tất cả chỉ còn rung lên từng hồi giữa thinh không nhiệm màu, muốn quên đi tất cả nhưng càng quên lại càng nhớ, càng xóa nhòa lại càng hiện rõ, thực khiến người ta phải động lòng. Lòng cố níu ước gì mưa không dứt/ Sao mưa cứ đùa rắc nhẹ xuống từng cơn/ Tay muốn giữ nhưng dòng đời vẫn chảy/ Con nước vô tình thả vạt tóc buông (Mưa tháng sáu), khép lại tập thơ trong dòng chảy miên man, vô tận...       
PHAN VĂN NAM
(*) Nhân đọc Hạ đỏ lên trời, thơ Nguyễn An Bình, NXB Hội nhà văn 2018)

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018



NGUYỄN AN BÌNH

NGỒI LẠI BÊN CẦU

Tháng chín em về có vàng hoa cúc
Sợ bước chân người lạc dấu ra sông
Giữ nỗi buồn riêng bay như lá trúc
Thương cánh ô môi đã nhạt má hồng.

Tháng chín em về tiếng chim ngơ ngác
Thơm dậy đất trời trái chín nào rơi
Một thuở đi tìm tình yêu thất lạc
Giữa chốn nhân gian bụi đỏ mù trời.

Tháng chín em về còn âm tiếng sóng
Nhẹ tựa tơ trời đủng đỉnh gót thu
Nghe tóc phai màu nghe mùa thay lá
Nghe dòng đời trôi trắng đục sương mù.

Tháng chín em về có thành khách lạ
Buồn mênh mang theo tiếng vạc gọi chiều
Ráng hoàng hôn soi một màu rất lạ
Có giấu riêng mình hơi thở đìu hiu?

Ngồi lại bên cầu khua bao dòng nhớ
Con cá ngày về ngược nước mù tăm
Thương hạt phù sa ngàn năm vẫn đỏ
Sao sóng trong lòng dội mãi dư âm.

VUI VỚI BÀI VIẾT "THEO DÕI CUỘC TRƯỜNG-CHINH-THI-CA CỦA NGUYỄN AN BÌNH" - của HỒ HUẤN CAO(nhà thơ DU TỬ LÊ) trên trang dutule.com

Sáng nay nhận được mail của nhà thơ DU TỬ LÊ báo tin về bài viết của anh về thơ Nguyễn An Bình trên trang nhà mời vào xem. Rất vui vì được anh viết cho một bài viết nhận định khi anh cầm tập THƠ TÌNH NGUYỄN AN BÌNH do nxb NHÂN ẢNH - HOA KỲ ấn hành trên tay. Cám ơn anh rất nhiều về tình cảm đối với bạn thơ ở quê nhà.
Mời các bạn đợc cho vui nhé, có thể theo đường link sau vào trang dutule.com nhé
https://www.dutule.com/p118a8959/doi-theo-cuoc-truong-chinh-thi-ca-cua-nguyen-an-binh
DÕI THEO CUỘC TRƯỜNG-CHINH-THI-CA CỦA NGUYỄN AN BÌNH
24 Tháng Chín 201810:02 SA(Xem: 19)
dutule.com (ngày 22 tháng 9-2018): Dõi theo cuộc trường-chinh-thi-ca của Nguyễn An Bình, với nhịp đập của trái tim chữ, nghĩa; dường như mỗi ngày một sung mãn hơn, tôi không biết thơ có phải là hơi thở của Nguyễn? Chỉ thấy, hiển nhiên, tự thân những dòng thơ sung mãn, tuôn chảy như một thứ nội lực cảm xúc chẳng những khôn vơi mà, càng lúc càng gia tăng… Tựa, nếu một ngày ngưng làm thơ, Nguyễn có thể bị hiệu ứng mất thăng bằng giống như một thứ… nhồi-máu-cơ-tim-tinh-thần bởi quá độ yêu thương vần điệu.
Dõi theo cuộc trường-chinh-thi-ca của Nguyễn An Bình, khi biết được đời thường của Nguyễn là bảng đen, là phấn trắng, sân trường, tôi không ngạc nhiên khi thấy những ngọn lửa phượng vĩ bập bùng cùng khắp cõi-giới thi ca của Nguyễn, liên lủy nhiều chục năm, như thể đó là một định nghiệp nhà giáo, song hành cùng định nghiệp chữ, nghĩa xây dựng trên phông nền tình yêu, của người thi sĩ, một đời thao thiết với những vần điệu dung dị, êm ái này:

“Mùa ve rộn rã
Vàng trên tóc người
Tóc xanh màu lá
Tìm đâu tiếng cười?
.
Người mang cánh phượng
Về bên kia trời
Còn trong cổ tích
Áo người sương phơi
(…)
Xin làm hạ đỏ
Một đời bên em
Xin làm cánh gió
Ru người bình yên.
(Trích “Hạ Đỏ”, Thơ Tình, tr. 176)
Hoặc:
“Rồi cũng chia tay đường phượng bay
Làm sao đếm hết lá trên vai
Một trời mưa nhỏ rơi trong mắt
Ai nhặt giùm tôi trên ngón tay?
(…)
Em có nhớ gì đường phượng mơ
Thuở ấy yêu nhau áo học trò
Cánh diều no gió bay xa tít
Còn lại một mình tôi ngẩn ngơ
.
Người đã đem một trời phượng đỏ
Làm hành trang ngược chuyến tàu
Chiếc vé tình yêu giờ thất lạc
Đường phượng xưa nào biết tìm đâu?
(Trích “Xa rồi đường phượng bay”. Thơ Tình, tr. 160, 161)

Hoặc nữa:

“Phượng rưng rức đỏ một trời
Mùa hoa bỏ lại một người tương tư
Em xa bụi lốc biệt mù
Sóng tình trôi dạt buồn như kiếp tằm.”
(Trích “Một khúc mưa”. Thơ Tình, tr. 144)

.
Song hành cùng định nghiệp chữ, nghĩa xây dựng trên phông nền tình yêu, của Nguyễn An Bình, không chỉ là những đốm lửa đìu hiu trên đường bay phượng vĩ mà, với tôi, cõi giới thi ca của Nguyễn còn song hành với nơi chốn, kỷ niệm. Những đi qua và, có thể không bao giờ trở lại:

“Tạ cùng phố núi mù sương
Ngày buông tiếng ngựa đêm buồn nẻo xa
Mùa này tháng tám đi qua
Nào đâu tìm thấy vàng hoa dã quỳ.
(…)
Tạ cùng lá biếc rừng cây
Tình trôi lũng sớm dốc mây lưng chiều
Khăn quàng cổ tím nhìn theo
Xe khuya khoắt đổ xuống đèo về xuôi.
.
Tạ người một sớm mưa bay
Tóc rơi từng sợi trên tay ngậm ngùi
Tím ơi áo giấu phận người
Cho tôi ươm sợi tơ trời trong thơ.
.
Tạ cùng quán nhỏ ven hồ
Ly cà phê nóng cuộc trò chuyện vui
Ghế thôi đã lạnh chỗ ngồi
Biết ai xuống núi lên đồi tìm nhau.
(Trích “Tạ lỗi cùng Đà Lạt”. Thơ Tình, tr. 134, 135)

Hoặc:

“Có đi qua con sông
Mới nghe rừng lá kể
Dòng Đắk Bla lặng lẽ
Gọi mùa thu đang về
.
Từng bãi mía nương ngô
Xanh một màu sương phủ
Lời nguyền mùa nước lũ
Sông chảy ngược về đâu?
(…)
Em gùi nước về buôn
Mái nhà rông cao vút
Bập bùng vang tiếng hát
Say trong điệu múa xoang
(…)
Thuyền độc mộc qua sông
Đắk Bla nhuộm nắng vàng
Tình đất đỏ ba dan
Đôi bờ giăng nỗi nhớ.
(Trích “Đắk Bla mùa thu về”. Thơ Tình, tr. 122, 123)

Hoặc nữa:

“Ta đứng bên này Phan Rí Cửa
Nhìn thuyền thấp thoáng mãi khơi xa
Nghe âm tiếng sóng quanh lèn đá
Không đủ làm vơi nỗi nhớ nhà
.
Nhà em nép bên bờ sông Lũy
Có cụm hoa vàng nở sáng nay
Vườn ai sao lại tươi mượt lá
Hương táo thơm bay tận ngõ ngoài.
(Trích “Ở Phan Rí Cửa”. Thơ Tình, tr. 117)

.
Thơ Nguyễn An Bình không chỉ song hành với những đốm lửa đìu hiu phượng vĩ hay, nơi chốn, kỷ niệm… với phông nền tình yêu thao thiết, mà, còn nhiều, hơn thế nữa.

Do đấy, theo tôi, cõi giới thơ của Nguyễn sẽ song hành dài lâu với những người yêu tiếng thơ nhẹ nhàng, dung dị này, nữa.

Hồ Huấn Cao,


(Garden Grove, Sept. 2018)