Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

NGỦ DƯỚI ĐỒI HOA




NGUYỄN AN BÌNH

NGỦ DƯỚI ĐỒI HOA

Đêm qua thấy mình – hóa bướm
Bay về tìm lại đồi hoa
Tình yêu tôi thời mới lớn
Còn treo một phiến trăng ngà.

Áo người phơi trong sương sớm
Chờ tia nắng ấm ban mai
Vàng trên từng bông hoa cúc
Lung linh mảnh lụa vừa bay.

Đêm qua ngỡ mình – chim khách
Hót mừng người ở phương xa
Em từ qua sông thuở ấy
Về nằm ngủ dưới đồi hoa

Em nằm như trong cổ tích
Ngủ say giấc ngủ thiên thần
Chiều rơi lá rừng xuống thấp
Tìm em – nỗi nhớ khôn cùng.

Đêm qua nghe mình – chợt lạ
Trôi theo chiếc lá thời gian
Những ngày mưa mù hối hả
Ven đường – em có dừng chân.

Hạnh phúc một thời trai trẻ
Lang thang trên đồi hoa xưa
Thì ra tim mình vẫn thức
Giấu tình – giấu cả nắng mưa.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

XUỐNG PHỐ



NHỮNG BÀI THƠ XUÂN
NGUYỄN AN BÌNH

XUỐNG PHỐ

Em hẹn cùng nhau – mình xuống phố
Thương quá tay em – từng ngón ngoan
Để yên em nhé – cho anh dỗ
Xanh mởn trên cành – bao lá xoan.

Đường dài phía trước – quen mà lạ
Em nói – ngày xưa mình qua đây
Ô hay hoa cỏ - thay áo mới
Nên ngất ngây lòng – anh đã say.

Anh sợ tình xuân không trở lại
Sợ từng sợi tóc rớt trên vai
Người đi hái lộc mùa xuân trước
Sợ sắc má hồng cũng nhạt phai.

Ước gì giao thừa bên bếp lửa
Tí tách reo vui – thuở học trò
Để mai thức giấc ngoài song cửa
Nghe vành khuyên hót – ngọt bài thơ.

Ước gì tà áo thiên thanh cũ
Cùng mảnh trời xanh– hoa bướm bay
Giữ mãi tơ trời – màu nắng biếc
Trong từng ánh mắt – nụ tình say.

Anh xin làm cánh chim báo bão
Bay giữa ngàn dông – đón mặt trời
Em cùng anh níu xuân xanh lại
Xuống phố như xưa – rộn tiếng cười.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

THÁNG MƯỜI HAI, NHỮNG CƠN MƯA MUỘN




NGUYỄN AN BÌNH

THÁNG MƯỜI HAI, NHỮNG CƠN MƯA MUỘN

Chào tháng mười hai những ngày nắng rớt
Thả xuống đời người từng ngọn gió bay
Em có cùng ta tìm trong bất chợt
Một chút yên bình sương khói trên tay.

Chào tháng mười hai những cơn mưa muộn
Lất phất bên trời – triền dốc xanh rêu
Nhặt đóa phù dung vừa phai cánh mỏng
Rớt xuống muôn trùng – gõ nhịp thương yêu.

Chào tháng mười hai mùa đông rét mướt
Nghe thật mơ hồ hương cốm quẩn quanh
Bát ngát hồ sen - ươm đầy mật ngọt
Trong vắt tiếng cười một thuở xuân xanh.

Chào tháng mười hai – bao mùa lận đận
Người không đợi người – níu bước thời gian
Có nhớ gì nhau  những ngày mưa trắng
Lặng lẽ hao gầy trong khói sương tan.

Vẫy tay chào tháng mười hai em nhé
Nắng rớt bên thềm trôi giấc mơ nghiêng
Cơn mưa muộn qua đời nhau rất nhẹ
Nhớ nụ hôn xưa thơm ngát môi mềm.
5/12/2018

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

DỰ CẢM RỜI THÁNG 12




NGUYỄN AN BÌNH

DỰ CẢM  RỜI THÁNG 12

 Lá bàng rơi khuya khoắc
Âm thầm tiếng chổi tre
Người phu lặng lẽ quét
Lẽ nào – không ai nghe.

Nhón từng chiếc lá mai
Mẹ trông con ngày tết
Tóc sầu trổ lên vai
 Lẽ nào – con không biết.

Tháng mười hai sắp hết
Đời trôi – dài nhớ thương
Cây sầu đông cô quạnh
Ai còn – đợi trong sương.

Mưa mù – em ướt áo
Biết lấy gì – tôi che
Nhìn quanh – người lạc mất
Trốn tìm – từng lá me.

Quê nhà – treo bóng đổ
Qua cầu – mấy nhánh sông
Bao giờ - xuân chín đỏ
Trách chi – nước bạc lòng.

Biết bao điều dự cảm
Tôi về - người lại đi
Đường xa – tàu qua trạm
Chân mòn – ai khắc ghi.

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018

MỘT CHÚT XUÂN



NHỮNG BÀI THƠ XUÂN
NGUYỄN AN BÌNH

MỘT CHÚT XUÂN

Em treo gì trên ô cửa sổ nhỏ
Để tiếng leng keng của chùm phong linh
Gõ nhịp không ngừng
Làm rộn ràng trái tim tôi
Trong veo màu nắng thủy tinh
Cuối năm vừa đậu xuống thềm nhà
Chùm hoa giấy đỏ bỗng trở nên rực rỡ
Đong đưa đùa trong gió sớm
Ngọn gió chuyển mùa
Từ lúc nào tôi không hay, không biết.

Em thả gì trôi theo dòng suối trước mặt
Con thuyền giấy có lá thư tình
Mực còn rất mới
Khao khát một bến bờ xa
Mang theo giấc mơ của thời thiếu nữ
Tiếng chim chiền chiện
Đánh thức giọt sương mai giựt mình trở giấc
Long lanh chạm khắc nỗi buồn trên lá
Hóa kiếp thành giọt lệ tình nhân
Hạnh phúc ngọt ngào tôi suốt đời kiếm tìm
Nhưng chưa bao giờ với được
Mùa hồn nhiên đi
Sinh sôi từ lòng đất
Màu lá cỏ vẫn xanh ngời trong mắt
Biên biếc nụ hoa.

Em, là em, không phải là người con gái khác
Thả vào ngực tôi một vết cắn vĩnh hằng
Thắp sáng tình yêu không đề năm tháng
Một khoảng trời, một ô cửa, một mái ấm yêu thương
Như sợi khói đốt đồng
Còn thơm mùi rơm rạ
Loãng tan không còn hình dáng, chân dung
Để lại cho đời
Để lại cho tôi
Một chút xuân tình ấm áp.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

ÁO MỚI




NGUYỄN AN BÌNH

ÁO MỚI

Mùa xuân – em chải tóc
Môi ngọt thơm hồng đào
Tôi nhìn sao mới mọc
Mơ – một ngày có nhau.

Ngày em – trăng mười sáu
Mắt xanh màu ngây thơ.
Tình trổ ngồng hoa cải
Vàng bến sông đợi chờ.

Xuân hồng đi qua ngõ
Áo mới – mẹ may cho
Tóc cài bông hoa đỏ
 Có vì tôi – hẹn hò?

Một ngày mưa bong bóng
Áo mới – người qua sông
Triền lau đầy gió lộng
Trắng bãi bờ mênh mông.

Tình hóa thành mưa lũ
Đi qua mùa bão dông
Chim báo lời mộng dữ
Nhánh sông đã ngược dòng.

Tôi về ngang bến cũ
Sóng xô bủa đầu gành
Nhớ mùa trăng thiếu nữ
Áo mới – thời xuân xanh.

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

BAY THEO DẤU BỒ CÔNG ANH



NHỮNG BÀI THƠ XUÂN
NGUYỄN AN BÌNH

BAY THEO DẤU BỒ CÔNG ANH

Bay đi vào cõi vô cùng
Bồ công anh trắng - nghìn trùng mỏng manh
Ngày xuân chín đỏ trên cành
Chim quyên xuống đất - chưa đành vội xa.

Lên đồi xuống núi tìm hoa
Cánh phong du lạc - thịt da còn nồng
U hoài ngọn sóng mênh mông
Tình xuân qua giấc mơ hồng còn thơm.

Bay cùng hạc nội chim ngàn
Mùa xuân phơi áo lụa vàng đợi ai
Hạt mưa phùn - phớt hiên ngoài
Người theo cánh bướm lạc bay phương nào.

Lên ngàn xuống thác tìm nhau
Gừng thôi muối mặn – ngải đau vết trầm
Người về rũ áo trăm năm
Đâu hay phương phấn đã tàn xuân xanh.

Bay về đâu – Bồ Công Anh
Tơ trời ai dệt mong manh sợi tình
Đêm chờ thắp gọi bình minh
Hàng cây se lạnh – trốn tình phù hư.

Tình lăn theo cánh phong du
Lăn mòn dốc sáng – lăn mù sương mai
Tầm xuân thuở ấy đã phai
Tôi về chợt ngẩn ngơ hoài - áo em.