Thứ Hai, 6 tháng 4, 2020

GÁC ĐẰNG VƯƠNG - VƯƠNG BỘT


Vương B王勃
(649-675), Sơ Đường

  


Phiên âm

Đằng Vương các

Đằng Vương cao các lâm giang chử,
Bội ngọc minh loan bãi ca vũ.
Hoạ đống triêu phi Nam phố vân,
Châu liêm mộ quyển Tây Sơn vũ.
Nhàn vân đàm ảnh nhật du du,
Vật hoán tinh di kỷ độ thu.
Các trung đế tử kim hà tại,
Hạm ngoại Trường Giang không tự lưu.

Dịch nghĩa

Gác Đằng Vương cao ngất dựa bên bãi sông,
Đeo ngọc reo chuông thôi múa hát.
Cột vẽ mây bến Nam bay lúc sáng sớm,
Rèm châu cuốn buổi chiều thấy mưa núi Tây.
Mây lững lờ ngày ngày vẫn in bóng trên đầm,
Vật đổi sao dời trải đã bao thu.
Con vua ở trong gác nay ở chốn nào?
Ngoài hiên sông Trường Giang cứ chảy mãi.

Dịch thơ
Gác Đằng Vương
Bên sông cao ngất Đằng Vương Các
Đeo ngọc rung chuông thôi múa hát
Cột vẽ mây bay sáng bến Nam
Rèm cuốn núi Tây chiều mưa tạt
Mây lững lờ trôi bóng trên đầm
Tang thương mấy độ thu chất ngất
Đằng Vương ngày ấy giờ về đâu
Trường giang ngoài cửa nước phiêu bạt.
NGUYỄN AN BÌNH
__________________________________________________________________
Vương Bột 王勃 (649-675) tự Tử An 子安, người đất Long Môn. Sáu tuổi đã biết làm văn. Mười sáu, mười bảy tuổi nổi danh hạ bút nên vần.
Vương có thói quen, mỗi khi làm văn, mài mực sửa soạn nghiên bút rồi nằm đắp chăn ngủ. Khi tỉnh dậy, cầm ngay bút viết. Vương nổi tiếng là một thi sĩ cao danh thời Sơ Đường (618-713).
Khoảng 675-676, lúc 27-28 tuổi, Vương Bột bị đắm thuyền, chết đuối ở biển Nam Hải trên đường sang Giao Chỉ thăm cha.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét