Thơ NGUYỄN AN BÌNH
MẸ LÀ CẢ QUÊ HƯƠNG
Sông đem ta về biển
Cánh buồm lạc về đâu
Giữa muôn trùng bão tố
Tả tơi sóng bạc đầu.
Nhánh xương rồng trên cát
Hiu quạnh chút tình quê
Đời thêm bao gió bụi
Thèm một chốn đi về.
Nhớ ngày xưa đi học
Ta mải miết đồng diều
Biết đâu đời sóng nổi
Nắng sớm gọi mưa chiều.
Ta tìm trong sâu thẳm
Đâu khói bếp quê nhà
Buốt lòng mình đến vậy
Vườn cà còn tím hoa?
Chân cầu nước vẫn chảy
Thời gian quá vô tình
Với tay chưa kịp hái
Sao rụng trước bình minh.
Giữa dòng đời nghiệt ngã
Tiếng gọi nào yêu thương
Mẹ như vầng trăng tỏ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét