Thơ NGUYỄN AN BÌNH
MÊNH MÔNG LÒNG BIỂN
Con đường ta đi trước mặt
Gập ghềnh đá dựng chơi vơi
Ngọt bùi đắng cay mất mát
Từ khi hóa kiếp làm người.
Mênh mông tấm lòng của biển
Dạt dào ngọn sóng đại dương
Dõi trông bến bờ xa ngái
Mật ngọt đong đầy yêu thương.
Có những phút giây yếu lòng
Muốn tim mình luôn nhắc nhở
Ngày xưa biết có còn không
Ngọt ngào tiếng ru còn đó.
Ước chi dặm đường rong ruổi
Một mình rảo khắp thế gian
Tìm trong ta bà bốn cõi
Nơi nào lòng mẹ mênh mang.
Thời gian mang đi tất cả
Chỉ còn tình mẹ bao dung
Giọt sương ủ mềm trên lá
Vương mang nỗi nhớ khôn cùng.
Còn ai ngồi bên bếp lửa
Bao mùa hoa rụng tàn phai
Thấy lòng bình yên đến lạ
Mẹ về ấm một vòng tay.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét