NGƯỜI THEO MÂY GIÓ THONG DONG
Mẹ về mây gió thong dong
Như ngàn cánh hạc bay trong ráng chiều
Bãi bờ lau sậy đìu hiu
Thèm nghe mấy tiếng sáo diều ấu thơ.
Bồng bềnh bèo dạt ngẩn ngơ
Qua bao giông bão ngoại chờ bên sông
Hồn quê sâu nặng hương đồng
Cánh cò lặn lội vẫn không thấy về.
Bụi trần ngàn dặm sơn khê
Bao dung lòng mẹ vỗ về lòng tôi
Yêu thương chảy một dòng thôi
Ngọt như sữa cũ thuở nôi còn hồng.
Những mùa giáp hạt khô
đồng
Tảo tần năm tháng lưng còng sờn vai
Bàn tay thô ráp ai hay
Tôi đi qua tuổi thơ ngây nghẹn ngào.
Tiếng cười giấu mãi niềm đau
Thời gian nhuộm trắng tóc sâu còn gì
Thong dong sương khói mẹ đi
Thành làn mây trắng thầm thì bên tôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét