Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015



Thơ NGUYỄN AN BÌNH

THẢ LÁ TRÊN SÔNG

Xưa em chải tóc dưới trăng
Sợi thương rơi mất sợi buồn theo ai?
Yêu người mấy sợi tóc mai
Lòng gương ý lược trâm cài đợi nhau.

Rồi em thả nón qua cầu
Lỡ tay rớt trấp lỗi cau cùng trầu
Đêm về nghe nhịp thở đau
Em vô tình để trái sầu mồ côi.

Tôi về gởi gió theo mây
Mây bay theo gió biết đời nào nguôi
Mùa xưa trăng rụng mất rồi
Nhớ em chải tóc một thời xuân xanh.

Chiều nay thả lá trên sông
Thả bao phiền muộn theo dòng nước xuôi
Nhủ lòng em của tôi ơi
Gặp người xưa bỗng…ừ thôi lại chào.

                   Tháng 3/2015

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

TRĂNG CUỐI MÙA


Thơ NGUYỄN AN BÌNH

TRĂNG CUỐI MÙA

Vẫn là trăng của ngày xưa
Mang theo nỗi nhớ tôi đưa tiển người
Mỏng manh tiếng hát bên đồi
Ngoài  hiên hoa rụng trắng trời bóng mưa.

Vẫn là em của tôi xưa
Bao mùa lá đỏ sao chưa bước về
Ngày đi vàng nụ trăng thề
Long lanh sóng nước vỗ về hồn tôi.

Vẫn là ngày mộng đêm trôi
Nên tình dâu bể không lời thở than
Thôi thì xin hạt sương tan
Để quên một thuở trăng tàn bên song.

Vẫn là tình suối duyên sông
Nên gieo neo mãi tiếng lòng ai đan
Thôi thì buông sợi tơ vàng
Tình tôi nặng nợ giọt trăng cuối mùa.

                     Tháng 2/2015

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014



Thơ NGUYỄN AN BÌNH

TA CÒN NỢ NHAU.


Ta nợ nhau một cánh phượng hồng
Vương tà áo trắng thuở qua sông
Mưa bay trắng quá khung trời cũ
Nhìn cánh bèo xa chợt nhói lòng.

Ta nợ nhau tên một con đường
Hàng me trút lá mắt huyền sương
Áo xưa còn ủ hương con gái
Để đến bạc đầu mới nhớ thương?

Ta nợ nhau một khối tình sầu
Môi hồng thơm ngát nụ hoa ngâu
Mười năm có lẽ nhiều hơn thế
Tình đã chìm trong cuộc bể dâu.

Ta nợ nhau khúc nhạc tương phùng
Ngày xưa không vẻ nổi chân dung
Một bờ vai nhỏ bên tường lạnh
Rêu đá hằn in nhớ khôn cùng.

Ta nợ nhau hai tiếng trở về
Cánh cò phiêu bạt mảnh hồn quê
Bao năm xa xứ trời vô định
Vẫn thoảng đâu đây hương tóc thề.   

                           Tháng 9/2014

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014



Thơ NGUYỄN AN BÌNH

CHIỀU TRÊN SÔNG CÁI KHẾ


Nắng vàng rải xuống mặt sông
Bờ xưa nước đã xuôi dòng từ lâu
Về đây ngồi ngắm chân cầu
Bao mùa bão lũ một màu rêu phong.

Còn nghe sóng vỗ trong lòng
Ven sông hoa rụng mênh mông nặng sầu
Ngày xưa em bước qua cầu
Ngẩn ngơ mây trắng bạc đầu nhớ mong.

Bao năm con nước lớn ròng
Mưa trên sông lạnh bềnh bồng hồn quê
Chiều ơi! Chờ bước ai về
Nhớ người thuở ấy tóc thề còn bay?
25/07/2014