GIÓ TẾT XÔN XAO
Thì ra ta vẫn có nơi để nhớ
Một dòng sông bếp lửa cuối
năm
Trong tĩnh lặng thì thầm nghe đất thở
Một hạt mầm từ đó sẽ lên xanh.
Làn khói trắng cơm thơm
ngày giáp hạt
Rau tập tàng ủ nỗi nhớ tha
hương
Se gió chướng chợt cay nồng
khóe mắt
Biết cùng ai nhen chút lửa
yêu thương.
Tiếng chim vịt cuối năm buồn tha thiết
Ta dõi trông từng sợi nắng quê nhà
Bên bếp lửa thấy lòng mình hạnh phúc
Dù nhỏ nhoi hạt bụi đã lìa
xa.
Mùa có xanh cho mai vàng bung lụa
Hồn quê thơm trong sắc áo
tháng giêng
Hương trời đất nồng nàn hương cây cỏ
Hoa cải vàng thấp thoáng nở bên hiên.
Chiều tháng chạp xôn xao mùi gió tết
Hương trà sen làm ta nhớ vu vơ
Tuổi
thanh xuân người quên đi quá vội

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét