Thứ Tư, 27 tháng 2, 2019

VỀ QUA SÔNG HẬU


NGUYỄN AN BÌNH
VỀ QUA SÔNG HẬU

Tháng giêng ta về qua sông Hậu
Khói sóng có làm cay mắt em
Trên cầu chỉ thấy mây vô định
Buồn rơi theo từng tiếng vạc đêm.

Bạn ơi đừng hỏi sao ta nhớ
Nửa thế kỷ buồn hơn chiêm bao
Thời gian trôi bóng chiều trong gió
Nghiêng ngả bên nào cũng đớn đau.

Có nghe tiếng dế ngày thơ ấu
In dấu hài xanh của thuở nào
Có nghe vị ngọt từ hương bưởi
Đôi bờ ai có nhớ thương nhau?

Vắt kiệt phù sa theo sóng nước
Nông sâu nào biết bến không bờ
Em xa từ thuở trăng mười sáu
Nên tình chia nhánh tự ngàn xưa.

Tháng giêng ta về qua sông Hậu
Có thấy hoàng hôn trong mắt sâu
Có thấy cánh chim vờn trên sóng
Tơ trời em giữ lại đời nhau?

Cần Thơ, 25/02/2019

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019

MÂY THÁNG GIÊNG CÒN XANH NHƯ ÁO EM?


NGUYỄN AN BÌNH
MÂY THÁNG GIÊNG CÒN XANH NHƯ ÁO EM?

Suối tóc nào kết thành mây tháng giêng
Nên chiếc lá rơi vàng úa muộn phiền
Để mắt nhìn nhau cái nhìn rất tội
Chưa kịp reo vui đã ướt vai mềm.

Lời hẹn hò còn trên cánh tay thơm
Bờ môi thiếu nữ thèm chút dỗi hờn
Tôi xưng tội bằng cái hôn tạm biệt
Sao trên trời cũng nhấp nháy ghen tuông.

Thả mối tình ngủ ngoan trên cỏ hoa
Ngai ngái hương xuân áo lụa mượt mà
Mùi đất ẩm nồng nàn lời cỏ hát
Mai xa rồi sao vẫn nhớ thịt da.

Phải người về tìm lại tháng giêng non
Nhẹ trong tiếng guốc in dấu chân son
Đâu hay năm tháng bào mòn ô cửa
Mưa nắng một trời phai nhạt mùi hương.

Mây tháng giêng còn xanh như áo em
Sẻ chia mắt nhớ ấm áp môi mềm
Có giấc mơ tôi thơm mùa xuân mới

Nắng đã ươm vàng ngọt lịm ngoài hiên.

CÓ KỊP THEO VỀ MỘT THÁNG GIÊNG


NGUYỄN AN BÌNH
CÓ KỊP THEO VỀ MỘT THÁNG GIÊNG?

Nhẹ hơn làn khói mỏng hơn tơ
Tháng chạp mùa đi có đợi chờ
Thuở tóc em xanh thời đi học
Đường về tôi giấu mãi bài thơ.

Run rẩy đầu cành mấy giọt sương
Còn nghe tiếng dế trốn đêm buồn
Đời trôi chở nặng tình dâu bể
Chẳng biết môi trầm còn ngát hương.

Có phải em về theo bóng mây
Lá reo trên dấu cỏ đường dài
Ngủ yên đi nhé màu áo lụa
Quán trọ nơi nào trong đêm nay?

Cánh én nào bay bỏ tuổi xuân
Nắng gọi mưa về em nhớ không
Đời hoa chỉ một lần xuân sắc
Biết đến bao giờ hết bâng khuâng.

Mưa ở góc trời treo nhớ thương
Tìm nhau - ai chia sớt vui buồn
Ơn người tôi giữ trăm năm nữa
Có kịp theo về một tháng giêng?

3/2/2019

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2019

CHÉN TRÀ TRONG SƯƠNG SỚM



NGUYỄN AN BÌNH
CHÉN TRÀ TRONG SƯƠNG SỚM

Ngoài sân liềm trăng chưa mất
Lá mềm ủ giọt sương đêm
Nước reo trong hơn suối hát
Hương trà xanh đáy mắt em.

Long lanh một màu khói biếc
Vờn bay thành giấc mơ hoa
Chờ chi kiếp tầm hóa bướm
Nợ người vương mãi đường tơ.

Thoảng nghe tiếng gà gọi sáng
Nhẹ nâng chén ngọc trong ngần
Tan theo một màu sương trắng
 Cho đời còn chút thanh tân.

Ai về tựa bên khung cửa
Ngại ngần đánh thức tầm xuân
Bềp hồng quẩn quanh hương lửa
Thời gian tràn gió vô thanh.

Nhấp chén trà trong sương sớm
Lòng còn bát ngát hương sen
Chuông ngân bên bờ tĩnh lặng
Hoa ngâu vừa rụng ngoài hiên.

29/1/2019

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2019

MỘNG CŨ


NGUYỄN AN BÌNH
MỘNG CŨ

Mùa trôi giấc mộng
Hồn vờn mây xưa
Tình không hóa bướm
Sao thành cơn mưa?

Áo vàng dải lụa
Ửng đỏ tà dương
Chiều buông tiếng ngựa
Hí dài trong sương.

Đá in bóng núi
Tím thẩm đồi nương
Vẳng trong tiếng suối
Khúc hát thiên đường.

Tình treo quán trọ
Kiếp người đa đoan
Ngủ yên phận cỏ
Điệu kèn bát âm.

Môi thơm mùi táo
Ngọt đóa quỳnh hương
Tôi về nương náu
Giấc mơ vô thường.

Từng viên đá cuội
Lăn trầm ăn năn
Cánh chim hấp hối
Mộng người trăm năm?

20/1/2019

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2019

DẤU CHIM BAY


NGUYỄN AN BÌNH

DẤU CHIM BAY

Người đi theo gió
Tóc hờn trong mây
Tình xuân ngày đó
Gởi cùng chim bay.

Gọi hồn đông xám
Bóng gầy thu xiên
Trôi qua cõi tạm
Tình còn ngả nghiêng.

Bay từ tâm bão
Cánh chim bạt ngàn
Nơi nào nương náo
Một đời phù vân?

Chim qua đồi mộng
Thả sợi tơ vàng
Gương hồ in bóng
Chìm trôi ngút ngàn.

Bốn mùa dõi bắt
Một vết chân son
Xanh trong màu mắt
Một thời yêu thương.

Tìm trong năm tháng
Nào dấu chim bay
Nỗi buồn da thịt

Trổ sầu tóc mai.

Ở MỘT CÕI ĐỜI RIÊNG


NGUYỄN AN BÌNH
Ở MỘT CÕI ĐỜI RIÊNG

Người trở lại tìm hương trong ký ức
Một cõi đời riêng lãng đãng sương chiều
Tôi một mình ngủ quên bên bờ vực
Sóng ầm ào vỗ ghềnh đá đìu hiu.

Giọt nắng cuối năm có còn sót lại
Nửa ánh trăng treo thuở tuổi xuân thì
Thuở trong mắt tôi em buồn xa ngái
Trên sa mạc cằn mất vết chim di.

Nụ hồng xưa nở trong vườn mơ cũ
Vẫn xanh ngời đẹp mãi tóc đôi mươi
Lời hẹn ước ngọt ngào đâu ai giữ
Nên chút tình thao thức mãi chơi vơi.

Nét tinh khôi ướt mềm môi con gái
Nếp áo hoàng hoa vàng lối đi về
Như bướm trắng tình tôi thời thơ dại
Mảnh tường rêu chim lạc rúc mải mê.

Thương nhánh tóc thả trôi dòng suối cạn
Lời tình xưa đá sỏi ngậm ngùi đau
Cánh hoa khô từ khi người chối bỏ
Em có về đã lạc mất đời nhau.