Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2022

BƯỚC TIỀP HAY DỪNG LẠI



BÀI TRÊN THƯ QUÁN BẢN THẢO SỐ 100

SỐNG VÀ VIẾT

                     BƯỚC TIỀP HAY DỪNG LẠI

                                                 *Nguyễn An Bình

 1- Còn nhớ Thư Quán Bản Thảo số 1, số đầu tiên ra đời trong hoàn cảnh rất đặc biệt: Sự kiện 11/09/2001, không tặc đã cướp 4 chiếc máy bay và gây nên cái chết thảm khốc của nhiều người, làm sụp đổ Trung Tâm Thương Mại Thế Giới ở Lower Mahattan, gây nên sự suy thoái nghiêm trọng cho nền kinh tế Hoa Kỳ. Bằng sự nhạy bén của trung đội trưởng thám kích và phóng viên chiến trường thời chiến tranh Việt Nam, nhà văn Trần Hoài Thư đã lột bỏ trang bìa của TQBT số đầu tiên để thay trang bìa khác và thêm một phần nội dung của tờ tạp chí cho phù hợp với tình hình thời sự quốc tế còn nóng hôi hổi, nhờ thế bạn văn và độc giả luôn ghi nhớ đến ngày ra đời của một tờ tạp chí nhỏ mới hình thành đang tìm cách phục hưng di sản văn chương miền Nam đã bị những kẻ thắng trận chối bỏ và thiêu rụi. Hơn 20 năm trôi qua, nhiều bước thăng trầm tưởng chừng có lúc không gượng dậy được, những người thực hiện đang kêu gọi bạn văn góp bài cho số kỷ niệm 100 ra mắt vào tháng 9-10/2022. Hơn hai mươi năm với những sự kiện và những bước ngoặc làm thay đổi tình hình thế giới rất nhiều: Trung Quốc càng tỏ ra hung hãn hiếu chiến ở biển Đông, Nga với chủ nghĩa Putinisme đem quân tấn công Ucraine nhằm dựng lên một nhà nước thân Nga trong vòng một tuần, nhưng cuộc chiến dằng dai đã qua tháng thư 5 vẫn dậm chân một chỗ và mới đây nhất là vụ ám sát cựu thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe khi ông đang diễn thuyết tranh cử quốc hội cho Đảng cầm quyền của ông đã dấy lên làn sóng căm phẩn trên toàn thế giới, các ác vẫn cứ tồn tại và leo thang, liệu một lần nữa có thêm một sự kiện trọng đại nào xảy ra trên toàn thế giới để người chủ biên TQBT một lần nữa mạnh dạn lột tờ bìa tạp chí TQBT số 100 để thay thế tờ bìa khác cho phù hợp nhằm đáánh dấu số kỷ niệm đặc biệt nầy. Tất cả còn là một ẩn số chúng ta phải đợi đến giờ G mới biết chính xác.

2- Một ngày khi tôi gởi truyện ngắn đầu tiên đến TQBT kèm lý lịch trích ngang của một kẻ làm văn nghệ, nhà văn Trần Hoài Thư đã vội điện thư cho tôi giọng rất hồ hỡi khi nhận tôi là đồng hương với người bạn đời của anh– Chị Yến – Nơi anh nhận làm quê hương thứ hai của mình, nơi anh lăn lộn trong cuộc chiến tranh Việt Nam với tư cách là phóng viên chiến trường cho đến khi tan hàng rã ngũ. Một ngày khi nhận điện thư của anh Phạm Văn Nhàn nhờ tôi thay thế con gái nhà thơ Viêm Tịnh đã bỏ về Huế tiếp tục chuyển tạp chí TQBT đến bạn bè và độc giả trong nước, mặc dù biết công việc nầy trong thời điểm đó vẫn là một vấn đề tế nhị và nhạy cảm nhưng tôi vẫn vui vẻ chấp nhận vì không muốn để tâm huyết của các anh đứt đoạn. Một ngày anh hồ hỡi báo tin truyện ngắn của anh và anh Phạm Văn Nhàn được đọc trên Đài phát thanh và truyền hình Tiền Giang nhiều số liền dù họ biết các anh đang sống ở nước ngoài và từng là những người lính miền Nam. Một ngày Khánh Ly trở về nước lưu diễn kỷ niệm 60 năm đi hát của mình bị tuýt còi vì hát ca khúc Gia Tài Của Mẹ của Trịnh Công Sơn có câu “Hai mươi năm nội chiến từng ngày”... Tất cả những điều đó cho ta thấy điều gì? Sự cởi mở về văn nghệ chỉ là tảng băng nổi nhỏ bé trôi bềnh bồng trên mặt biển mà thôi, chúng ta còn phải đi một đoạn đường rất dài nữa để có được một nền văn nghệ tự do cởi mở hơn. Đó không phải là một tiêu chí mà những người thực hiên TQBT muốn hướng tới hay sao?

3- Khi số TQBT số 96 phát hành cũng là lúc Ban Biên Tập thông báo chính thức sẽ đình bản vì nhiều lý do bất khả kháng, sức khỏe của anh Trần Hoài Thư đang trong giai đoạn báo động, sau khi bị stroky anh ra vào bệnh viện thường xuyên vì nhiều căn bệnh khác. Cũng không phải không có lý do khi bạn bè văn nghệ đặt cho anh biệt danh “Kim Mao Sư Vương”. Anh em đều rất lo lắng, dẫu biết rằng việc duy trì những tờ TQBT lúc nầy chỉ tính từng số một và càng lúc càng khó khăn hơn, độc giả càng thu hẹp, cộng tác viên thưa thớt gởi bài, có lần trong một điện thư anh phàn nàn với tôi: “Anh đã thông báo gởi bài cho số TQBT mới, nhưng cho tới bây giờ cũng chỉ nhận được ít bài. Không biết họ(những bạn văn cộng tác thường xuyên cùng tạp chí) dùng thời gian để làm gì nữa. Sự nghèo nàn về nội dung tất nhiên là không tránh khỏi cũng một một nguyên nhân để anh đi đến quyết định không vui nầy.

4- “Bước tiếp hay dừng lại” sau số TQBT 100 còn là câu hỏi bỏ ngõ, nhưng tôi có thể nói với các bạn rằng những người chủ biên của nó: nhà văn Trần Hoài Thư, nhà văn Phạm Văn Nhàn... đã hoàn thành xuất sắc tiêu chí mà họ đã đề ra lúc ban đầu, đã đi hết đoạn đường cần đi, đã làm hết những điều cần làm trong điều kiện có thể để giữ gìn bảo tồn di sản văn chương miền Nam có thể bị mai một, các anh như những người lính luôn xung phong về phía trước không nề khó khăn gian khổ. Tôi nghe anh Phạm Văn Nhàn nói Trần Hoài Thư đang thu gọn lại Basement của mình chỉ giữ lại một số máy móc dụng cụ cần thiết cho việc viết bài và in ấn mà thôi. Anh Phạm Văn Nhàn không giấu điều mơ ước: “Anh và Trần Hoài Thư ao ước trở về Việt Nam một lần thăm quê hương, bạn bè và người thân rồi trở qua đây sống phần đời còn lại nhưng chắc không thể thực hiện được vì không có ai thay thê chăm sóc mấy bà trong những ngày các anh đi vắng. Biết làm sao được. Đành thôi”

Nhưng tôi tin khi còn một chút hơi thở, các anh sẽ vẫn còn viết, phổ biến tác phẩm của mình dưới các hình thức khác nhau: chẳng hạn qua điện thư, đăng tải lên blog, facebook hay trang trọng hơn là in thành tác phẩm, bạn văn vẫn dành tình cảm thân thiết với những đứa con tinh thần của các anh. Dù TQBT có đình bản nhưng trong lòng anh em văn nghệ không bao giờ quên một tờ tạp chí nặng lòng với văn chương và một Thư Ấn Quán nặng lòng với Di Sản Văn Chương Miền Nam.

Sài Gòn, 14/07/2022

NGUYỄN AN BÌNH


Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2022

THÁNG CHÍN NHẶT ĐI TỪNG SỢI TÓC



THÁNG CHÍN NHẶT ĐI TỪNG SỢI TÓC

 

Con sẻ nhỏ xa đàn từ thuở ấy

Bay theo mùa lạc mất dấu thời gian

Thả sợi tơ hồng trên tàn trứng cá

Trôi dạt về đâu áo lụa tình nhân.

 

Tháng chín về người bỏ trường đi mất

Dòng sông thu khuất bóng khói quê nhà

Nghe tiếng vọng vàng rơi theo sắc nắng

Trên vai người gầy guộc hạt mưa sa.

 

Chiếc lá đỏ trong sân trường muốn khóc

Để hồn tôi thao thiết buổi quay về

Nhặt ký ức cho đi từng sợi tóc

Lẻ bạn tình chim hót biết ai nghe.

 

Đời mang đi khúc ca buồn hạnh ngộ

Còn lại tiếng cười quanh quất đây thôi

Thoáng chút hương hoa thuở em mười tám

Ở một góc đường đành rẻ chia đôi.

 

Như suối cạn lòng khô bày sỏi đá

Dòng sông xưa lạc mất dấu cội nguồn

Nghe tháng chín thì thầm trong góc khuất

Thuở yêu người còn đậm dấu môi hôn.

9/9/2022

THƠ TRÊN TUYỂN THƠ "TÌNH NGƯỜI" DO NHÀ THƠ LÊ QUÝ LONG VÀ NHÓM BẠN THỰC HIỆN.

THƠ TRÊN TUYỂN THƠ "TÌNH NGƯỜI" DO NHÀ THƠ LÊ QUÝ LONG VÀ NHÓM BẠN THỰC HIỆN.
PHÁT HÀNH NGÀY 9/9/2022
1- NGẪU HỪNG THÁNG BA
2- TÓC NGƯỜI THUỞ ẤY






TÔI CHỈ LÀ NGƯỜI LÀM THƠ

 


CHÙM THƠ TRÊN TẠP CHÍ THƯ QUÁN BẢN THẢO - HOA KỲ KỶ NIỆM SỐ 100, THÁNG 9-2022

BÀI 3

TÔI CHỈ LÀ NGƯỜI LÀM THƠ

 

Tôi là người ngoại đạo khi làm thơ

Nên câu thơ chỉ toàn nhọc nhằn mưa nắng

Chiều lên đồi cao ngóng màu rừng xanh thẳm

Tôi biết vịn vào đâu để tìm bóng dáng quê nhà

Tôi biết vịn vào đâu từ làn khói bếp thật xa

Để thấy được em khi qua cầu còn che nghiêng chiếc nón

Để thấy một đời tôi sóng lòng dờn dợn

Chiếc áo bà ba thơm đồng đất quê nghèo.

 

Mấy mươi năm trượt dài nỗi oan khiên trần thế

Nét mực nhạt nhòa những trang thơ ngày xưa tươi rói

Người chôn dưới huyệt sâu máu tim đành cạn kiệt

Cú rúc lời tình thổ huyết

Đá sỏi ngẩn ngơ nụ hôn vô hồn băng tuyết

Chỉ thấy đời mình mỏng manh như chiếc lá

Bay vèo qua trần gian khổ nạn

Bay vèo qua cánh đồng khát khô bao mùa hạn hán

Từng vết chân chim loang lỗ

Tôi gọi thầm trong mơ

Khói phần thư sáng lên từ hỏa ngục

Thơ làm cuộc tái sinh

Một tình yêu bất diệt.

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2022

MỘT LẦN ĐƯỢC VỊN TAY NHAU



CHÙM THƠ TRÊN TẠP CHÍ THƯ QUÁN BẢN THẢO - HOA KỲ KỶ NIỆM SỐ 100, THÁNG 9-2022

BÀI 2

MỘT LẦN ĐƯỢC VỊN TAY NHAU

 

Vịn thơ tôi đứng làm người

Lần walker bước reo vui lạ lùng

Sách báo người bạn thủy chung

Bàn tay lóng ngóng còng lưng in bài.

 

Vịn em tôi sống lại rồi

Khi nghe em hát bên đồi hoa sim

Em đừng làm tôi chết chìm

Vui như ngày đó con tim nồng nàn.

 

Vịn người làm cuộc hóa thân

Vịn vào lục bát gieo vần tự do

Yêu thương đâu phải tình cờ

 Trăm năm duyên nợ hẹn hò đôi câu.

 

Một lần được vịn tay nhau

Nước cam lộ tưới nhiệm mầu niềm tin

Núi rừng mưa lũ nhục vinh

Đường xa chân cứng đá mềm mà đi.

KHI NGHE SÓNG TỪ TRƯỜNG



CHÙM THƠ TRÊN TẠP CHÍ THƯ QUÁN BẢN THẢO - HOA KỲ KỶ NIỆM SỐ 100, THÁNG 9-2022
BÀI 1

KHI NGHE SÓNG TỪ TRƯỜNG

*Tặng hai anh Trần Hoài Thư và Phạm Văn Nhàn

 

Từ khi bẻ súng bên trời

Cánh chim phiêu bạt một đời tha hương

Hỏa châu treo giữa chiến trường

Núi xương sông máu lạc đường chung thân.

 

Từ khi binh lửa lụi tàn

Chinh y trút xuống khoác thân tù đày

Góc rừng lam khí trùng vây

Gò hoang bãi vắng sương dày âm u.

 

Từ khi ngọn khói phần thư

Đốt tan kinh sử bụi mù tàn hương

Đi tìm di sản văn chương

Miền Nam, còn lại tiếng chuông gọi hồn.

 

Mười năm nước đã xa nguồn

Mười năm tro lạnh ăn luồng qua tim

Mười năm chao chát nỗi niềm

Mười năm dâu bể trôi chìm ngọc châu.

 

Mài gươm đã bạc mái đầu

Dưới trăng tiếng hạc bên cầu kêu sương

Còn nghe trong sóng từ trường

Máu tim người lính treo buồn thiên thu.


Thứ Ba, 6 tháng 9, 2022

THƯ QUÁN BẢN THẢO SỐ 100 - HOA KỲ THÁNG 9-2022

THƯ QUÁN BẢN THẢO SỐ 100 - HOA KỲ THÁNG 9-2022
RẤT VUI CÓ MẶT TRONG SỐ ĐẶC BIỆT NẦY.
CÁM ƠN NHÀ VĂN TRẦN HOÀI THƯ VÀ NHÀ VĂN PHẠM VĂN NHÀN NHIỀU