Thứ Hai, 11 tháng 11, 2024

THƠ SONG NGỮ: NHƯ MÀU PHẤN BẢNG RƠI



THƠ SONG NGỮ

LIKE THE CHALK FALLING FROM THE BLACKBOARD 

NHƯ MÀU PHẤN BẢNG RƠI
*
Rồi một ngày tôi gởi lại trường xưa
Viên phấn trắng đã mòn theo năm tháng
Trong giọt nắng nghe thơm từng lời giảng
Sáng long lanh ngời ánh mắt trẻ thơ.
*
Ươm cho em trên trang viết học trò
Giấc mơ đẹp thêm nhiều điều mới mẻ
Chân bước tiếp tình yêu thời tuổi trẻ
Để dòng sông thương mãi một con đò.
*
Tôi lặng yên nhìn cửa lớp ngẩn ngơ
Tìm dấu vết bên tường vôi loang lở
Tiết học cuối lời yêu thương bỏ dở
Gốc phượng già lặng lẽ đứng trong mưa.
*
Rồi một ngày tôi trở lại trường xưa
Thầy giáo cũ nhìn cái gì cũng lạ
Hành lang nhỏ rơi thêm vài chiếc lá
Thơ thẩn tìm từng khuôn mặt thân quen.
*
Ngôi trường một thời tôi nhớ tôi quên
Bàn học cũ ngỡ ngàng nghe tiếng mọt
Bên cửa sổ còn đâu lời chim hót
Qua bao mùa mái ngói đã rêu phong.
*
Giấc mơ xưa trôi lạc tựa nhánh sông
Tuổi đã trắng rơi như màu phấn bảng
Áo cũng bạc sờn bâu cùng năm tháng
Chiếc giày mòn mưa nắng chợt hư hao.
*
Em của tôi phiêu dạt ở phương nào
Lá bàng rụng trong ngày thoi thóp gió
Tôi thương ai vấn vương bờ vai nhỏ
Nhớ một thời phấn bảng đã rơi theo.

Nguyễn An Bình

LIKE THE CHALK FALLING FROM THE BLACKBOARD
To my old school, 20th November

Then one day I leave behind my old school
The white chalk worn down by the years
Scent of the lecture filled in the sun-rays
Sparkled in the innocent eyes of the children

I nurture you on the pages of a student’s book
A dream enriched with countless new things
I keep on walking on our youthful love
For the river forever cherishes a boat

I stand silently gazing at the classroom door
Searching for traces on the faded walls
The last lesson’s words of love left unfinished
The red cotton tree stands silently in the rain

Then one day, I return to the school of the past
The old teacher, seeing everything so different
The narrow corridor a few leaves scattering
I try to look for some familiar faces

The school, once dear, now half-forgotten
The old desk creaks with the sound of time
Where once birds sang by the window
Now, after seasons, the tiles are covered in moss

The old dream drifts, lost like a branch in the river
My age has turned white, like the chalk on the board
The sleeves of my shirt have faded with time
The shoes worn down by rain and sun now tattered

Where are you, my dear, where are you at the moment
The banyan leaves falling in the dying wind
I long for you, the slender shoulders
I long for a time the dust of chalk falling

by Vo Thi Nhu Mai

 

 


Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2024

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI: NHƯ HƯỚNG DƯƠNG NGƯỢC NẮNG

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI

NHƯ HƯỚNG DƯƠNG NGƯỢC NẮNG

THƠ NGUYỄN AN BÌNH, PHỔ THÀNH CA KHÚC NHẠC SĨ PHAN BÁ KIỆT.

CÁM ƠN ÔNG ANH NHẠC SĨ QUÊ NHÀ RẤT NHIỀU




Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2024

BUỔI CHIỀU TRÊN ĐỒI THÔNG



BUỔI CHIỀU TRÊN ĐỒI THÔNG

 

Chiều rơi trên đồi thông

Thầm thì lời gió hát

Con dốc đời đợi mong

Giữa thung xanh bát ngát.

 

Mây cuối trời về đâu

Sương giăng mờ đồi vắng

Núi xanh cũng bạc đầu

Giữa ngàn lau hiu quạnh.

 

Lá chao đi rất nhẹ

Khẽ chạm vào trái tim

Làn khói nào sưởi ấm

Khoảnh khắc đời bình yên.

 

Phấn thông vàng ngai ngái

Lẩn khuất trong nương chiều

Đà Lạt miền sương khói

Trôi phận người đìu hiu.

 

Màu dã quỳ nở muộn

Nhuộm vàng cả đường quen

Chợt thấy lòng xao động

Nghe hương tình lên men.

 

Những ngày mưa Đà Lạt

Thông nói gì cùng tôi

Những chiều mưa Đà Lạt

Ai còn nhớ môi người.

*Nhớ những ngày lang thang ở Đà Lạt

 

 

 

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2024

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI : DẤU CHÂN NGÀY MƯA

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI 
DẤU CHÂN NGÀY MƯA
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, PHỔ THÀNH CA KHÚC NHẠC SĨ DƯƠNG KỲ HIỆP.
CÁM ƠN NHẠC SĨ, THẦY GIÁO DƯƠNG KỲ HIỆP RẤT NHIỀU.




Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2024

LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN BẠCH MÃ*

 


LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ*

 

Gối đầu lên Bạch Mã

Dưới chân núi Linh Sơn

Hồ Truồi xanh trước mặt

Thấp thoáng bóng thiền môn.

 

Màu nước xanh ngọc bích

Thuyền trôi qua hồ Truồi

Dưới mái chùa cổ kính

Từng giọt nắng vàng rơi.

 

Chưa đi hết con dốc

Cây phượng ở bên đường

Trong một ngày nắng đẹp

Đỏ rực từng nhánh bông.

 

Tiếng suối reo róc rách

Bản nhạc rừng thần tiên

Hòa tiếng chim vang vọng

Lạc vào cõi uyên nguyên.

 

Lên mấy trăm bậc đá

Mây trắng bay ngang trời

Ẩn mình trong rừng trúc

Tháp Xá Lợi chơi vơi.

*

Tiếng mõ nơi chánh điện

Nghe phảng phất hương trầm

Chuông chùa dường thoát tục

Ngọt suối nguồn sơn lâm.

 

Tìm về chốn thiền định

Trong như hồ nước soi

Làm lòng ta thanh tịnh

Phiêu lãng cùng mây trôi.

 

Đức Thế Tôn tĩnh tại

Dưới gốc cây bồ đề

Giữa không gian trầm lắng

Lữ khách quên lối về.

 

Trang kinh đẹp lời thơ

Mơ màng cùng tiếng gió

Chỉ sợ bóng chiều mơ

Níu chân ta ở lại.

 

Đất trời quá bao la

Chỉ riêng mình cô độc

Có ai về cùng ta

Đường xa ngày đã tối.

*Nhớ những ngày ở Huế, tháng 6-2024

_______________________

*Thiền viện Bạch Mã: Ngôi thiền viên tọa lác trên núi Bạch Mã, khu vực hồ Chuồi, thuộc xã Lộc Hòa, huyện Phú Lộc Tỉnh Thừa Thiên Huế.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI : THÁNG MƯỜI MỘT - NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI 
THÁNG MƯỜI MỘT - NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI
THƠ NGUYỄN AN BÌNH, PHỔ THÀNH CA KHÚC NHẠC SĨ MỘC THIÊNG.
CÁM ƠN NHẠC SĨ, NGƯỜI ANH VĂN NGHỆ THÂN THIẾT NHÉ.





Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2024

KHÚC TRĂNG XƯA

 


KHÚC TRĂNG XƯA


Sông dài lạc chuyến đò ngang
Mấy mùa thương nhớ đã tàn cúc hoa
Tiễn người mấy hạt mưa xa
Rơi trên lá cỏ trăng tà thắp khuya.