Thứ Tư, 17 tháng 2, 2021

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI THÁNG GIÊNG SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ

 CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI

THÁNG GIÊNG SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ

Thơ NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ MỘC THIÊNG. Texas với cơn bão tuyết dữ dội làm mất điện toàn bang trên diện rộng anh vẫn tranh thủ phổ bài thơ thành ca khúc. Cảm động và cám ơn anh rất nhiều. Mời các bạn nghe melody ở đây:




THÁNG GIÊNG, SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ

 

Đâu phải tháng giêng mới làm anh nhớ

Con đường Nguyễn Du rợp những hàng me

Cái nắng Sài Gòn sao hanh hao đến lạ

Màu mật non vàng ngọt đón ai về.

 

Hình như Sài Gòn năm qua rất muộn

Nên chồi non lộc biếc vẫn xuân thì

Góc phố Huyền Trân lá dầu reo trong gió

Chầm chậm mà trôi hoa nở kẻo lỡ kì.

 

Góc nhớ giữa Sài Gòn ở đâu em nhỉ?

Trốn nơi nào trong ký ức gầy hao

Dẫu bốn mùa nắng mưa ngày đêm vẫn thế

Lặng lẽ nơi nầy hay chốn khác lao xao.

 

Trong quán cốc cùng ghế bàn cũ kỹ

Dòng người vô tình đâu nhớ đến tháng giêng

Có một  người quen sao khó tìm đến thế

Giữa Sài Gòn cũng đành lạc dấu chân chim.

15/02/2021


Thứ Hai, 15 tháng 2, 2021

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI NGÀY TÌNH NHÂN LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO

 CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI

NGÀY TÌNH NHÂN LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO
Thơ NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ MỘC THIÊNG.Rất vui và xin cám ơn người anh, nhạc sĩ Mộc Thiêng rất nhiều.Mời các bạn nghe melody ở đây:




NGÀY TÌNH NHÂN LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO

 

Em ơi! Ngày tình nhân

Hoa đào xưa vẫn nở

Hiên nhà vàng nắng xuân

Mang theo lời của gió.

 

Con đường nhuộm sắc hồng

Phố chìm trong sương trắng

Lãng đãng trên đồi thông

Dấu chân người phiêu lãng.

 

Hoa đào bừng sắc thắm

Khát vọng tuổi thanh xuân

Tình yêu thành đốm lửa

Thắp sáng chỉ một lần.

 

Hoa đào, hoa đào bay

Suốt một thời mê hoặc

Hoa đào rụng trên vai

Vẫn nồng nàn ánh mắt.

 

Lạc trong rừng hoa đào

Giữa lưng chừng dốc đợi

Có đi qua đời nhau

Cũng chỉ là sương khói.

 

Em ơi! Ngày tình nhân

Hoa đào xưa vẫn nở

Dù đã rụng bao lần

Bốn mùa vơi thương nhớ.

14/2/2021


CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI NGƯỜI ĐI QUA ĐỒI SƯƠNG

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI
NGƯỜI ĐI QUA ĐỒI SƯƠNG
Thơ NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ MỘC THIÊNG.Rất vui và xin cám ơn người anh, nhạc sĩ Mộc Thiêng rất nhiều.Mời các bạn nghe melody ở đây:





NGƯỜI ĐI QUA ĐỒI SƯƠNG

*Tặng Hạ Trắng- Đà Lạt

(người tạo cảm hứng cho tôi viết bài thơ nầy)

1-

Người đi qua đồi sương

Ngựa lạc dấu thiên đường

Nẻo về đầy gió lộng

Áo tím hồn tôi vương.

 

Lá thông reo dào dạt

Bay đi bụi phấn vàng

Giáo đường em nghiêng bóng

Mang tình tôi lang thang.

 

Leo lên từng dốc nhớ

Bậc đá còn mù sương

Rêu xanh mờ vách núi

Tương tư lá ven đường.

 

Tình tôi thành cỏ úa

Lát nhẹ đường em đi

Bao mùa hoa Đà Lạt

Gai nhọn nhớ tình si.

2-

Người đi qua đồi sương

Mơ giấc mơ vô thường

Tiếng chim buồn ngậm ngải

Giấu sau ngực trầm hương.

 

Em thường nghe tóc hát

Tôi lại ngờ suối reo

Hồn tôi đành phiêu bạt

Dốc tình mãi cheo leo.

 

Tôi tìm trong men rượu

Đáy cốc em hiện về

Ngàn lau trên sông lạnh

Tiếng sáo buồn Trương Chi.

 

Đằng sau màu áo tím

Bát ngát một đồi sim

Mưa trôi thành ký ức

Lạnh đôi bờ chân chim.

3-

Người đi qua đồi sương

Mưa nắng mỗi con đường

Em lưng chừng dốc đợi

Tôi lưng chừng yêu thương.

 

Mùa xuân không hẹn trước

Trong xanh nước mặt hồ

Đi loanh quanh phố nhớ

Mắt buồn đến ngây ngô.

 

Ly cà phê bốc khói

Thơm ngát trong chiều sương

Mình tôi lần thả bước

Em ở đâu bên đường.

 

Mơ giấc mơ Đà Lạt

Thiên đường lại mù tăm

Người nghe trong cỏ hát

Tìm hoài sắc tầm xuân.


CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI
SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ
Thơ Nguyễn An Bình, phổ thành ca khúc nhạc sĩ Hồ Hoàng. Rất vui và cám ơn rất nhiều ông bạn nhạc sĩ quê nhà rất nhiều

THÁNG GIÊNG, SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ

 

Đâu phải tháng giêng mới làm anh nhớ

Con đường Nguyễn Du rợp những hàng me

Cái nắng Sài Gòn sao hanh hao đến lạ

Màu mật non vàng ngọt đón ai về.

 

Hình như Sài Gòn năm qua rất muộn

Nên chồi non lộc biếc vẫn xuân thì

Góc phố Huyền Trân lá dầu reo trong gió

Chầm chậm mà trôi hoa nở kẻo lỡ kì.

 

Góc nhớ giữa Sài Gòn ở đâu em nhỉ?

Trốn nơi nào trong ký ức gầy hao

Dẫu bốn mùa nắng mưa ngày đêm vẫn thế

Lặng lẽ nơi nầy hay chốn khác lao xao.

 

Trong quán cốc cùng ghế bàn cũ kỹ

Dòng người vô tình đâu nhớ đến tháng giêng

Có một  người quen sao khó tìm đến thế

Giữa Sài Gòn cũng đành lạc dấu chân chim.

15/02/2021


THÁNG GIÊNG, SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ

 


THÁNG GIÊNG, SÀI GÒN MỘT GÓC NHỚ

 

Đâu phải tháng giêng mới làm anh nhớ

Con đường Nguyễn Du rợp những hàng me

Cái nắng Sài Gòn sao hanh hao đến lạ

Màu mật non vàng ngọt đón ai về.

 

Hình như Sài Gòn năm qua rất muộn

Nên chồi non lộc biếc vẫn xuân thì

Góc phố Huyền Trân lá dầu reo trong gió

Chầm chậm mà trôi hoa nở kẻo lỡ kì.

 

Góc nhớ giữa Sài Gòn ở đâu em nhỉ?

Trốn nơi nào trong ký ức gầy hao

Dẫu bốn mùa nắng mưa ngày đêm vẫn thế

Lặng lẽ nơi nầy hay chốn khác lao xao.

 

Trong quán cốc cùng ghế bàn cũ kỹ

Dòng người vô tình đâu nhớ đến tháng giêng

Có một  người quen sao khó tìm đến thế

Giữa Sài Gòn cũng đành lạc dấu chân chim.

15/02/2021

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2021

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI
LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO
Tho NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ HỒ HOÀNG.
Cám ơn ông bạn nhạc sĩ quê nhà rất nhiều.

NGÀY TÌNH NHÂN LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO

 

Em ơi! Ngày tình nhân

Hoa đào xưa vẫn nở

Hiên nhà vàng nắng xuân

Mang theo lời của gió.

 

Con đường nhuộm sắc hồng

Phố chìm trong sương trắng

Lãng đãng trên đồi thông

Dấu chân người phiêu lãng.

 

Hoa đào bừng sắc thắm

Khát vọng tuổi thanh xuân

Tình yêu thành đốm lửa

Thắp sáng chỉ một lần.

 

Hoa đào, hoa đào bay

Suốt một thời mê hoặc

Hoa đào rụng trên vai

Vẫn nồng nàn ánh mắt.

 

Lạc trong rừng hoa đào

Giữa lưng chừng dốc đợi

Có đi qua đời nhau

Cũng chỉ là sương khói.

 

Em ơi! Ngày tình nhân

Hoa đào xưa vẫn nở

Dù đã rụng bao lần

Bốn mùa vơi thương nhớ.

14/2/2021



NGÀY TÌNH NHÂN LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO

 


NGÀY TÌNH NHÂN LẠI NHỚ MÙA HOA ĐÀO

 

Em ơi! Ngày tình nhân

Hoa đào xưa vẫn nở

Hiên nhà vàng nắng xuân

Mang theo lời của gió.

 

Con đường nhuộm sắc hồng

Phố chìm trong sương trắng

Lãng đãng trên đồi thông

Dấu chân người phiêu lãng.

 

Hoa đào bừng sắc thắm

Khát vọng tuổi thanh xuân

Tình yêu thành đốm lửa

Thắp sáng chỉ một lần.

 

Hoa đào, hoa đào bay

Suốt một thời mê hoặc

Hoa đào rụng trên vai

Vẫn nồng nàn ánh mắt.

 

Lạc trong rừng hoa đào

Giữa lưng chừng dốc đợi

Có đi qua đời nhau

Cũng chỉ là sương khói.

 

Em ơi! Ngày tình nhân

Hoa đào xưa vẫn nở

Dù đã rụng bao lần

Bốn mùa vơi thương nhớ.

14/2/2021