Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2021

NHỚ ÁO LỤA VÀNG

 


NHỚ ÁO LỤA VÀNG

 

Còn chút mưa rơi trên bàn tay ấm

Thuở yêu người nào biết chuyện gian nan

Em đã quên trong đời tôi hiu quạnh

Áo lụa vàng khóc một mảnh trăng tan.

 

Còn chút hương cho môi người thơm mãi

Dẫu muộn màng xin đừng nhạt môi son

Tôi và em chưa bao giờ gặp lại

Áo lụa vàng trôi vào cỏi mênh mông.

 

Còn chút sương thấm trên thềm rêu lạnh

Bên hiên người còn lại giấc mơ xưa

Tôi tìm em giữa mùa hoa lau trắng

Áo lụa vàng chìm theo những cơn mưa.

 

Còn chút gió theo chân người đi mất

Có chờ nhau khi năm tháng phai tàn.

Chùm thiên lý sân nhà ai thuở nọ

Áo lụa vàng em còn nhớ tôi chăng?

 

Còn chút nắng gọi bình minh thức giấc

Đợi chim về chờ nhả hạt tương tư

Chiếc lá úa bay theo mùa lưu lạc

Nhớ áo lụa vàng màu mắt tiểu thư.

                 14/12/2014

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2021

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI
1- NGÀY SINH CỦA GIÓ 
Tác phẩm thơ  thứ 6 của nhà thơ HỒ SĨ BÌNH, một tác giả rất quen thuộc của Đã Nẵng, hiện anh là Phó trưởng chi nhánh  NXB Hội Nhà Văn miền Trung và Tây Nguyên.
2- NẮNG MỚI
Tác phẩm thứ 16 của nhà văn TIỂU NGUYỆT, nhà văn nữ Phú Yên những năm gần đây sáng tác và cho ra đời nhiều tập truyện ngắn được bạn đọc chú ý.
Xin cám ơn anh Hồ Sĩ Bình và chị Tiểu Nguyệt rất nhiều, đã không quên bạn bè văn chương miền Nam.
Xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn yêu thích văn chương bốn phương.




Thứ Ba, 16 tháng 11, 2021

SÀI GÒN MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

 


SÀI GÒN MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

  

Đêm anh trở lại Sài Gòn

Đèn khuya hắt bóng chợt buồn quẩn quanh

Đâu người thuở ấy thanh xuân

Tóc thơm theo gió không dành cho nhau.

 

Nhà ai lả ngọn trúc đào

Em giờ khuất nẻo gieo sầu tương tư

Sài Gòn vừa mới chớm thu

Sao se sắt nhớ người từ trăm năm.

 

Tình ơi một thuở hương thầm

Đừng quên nhau nhé kiếp tằm đa đoan

Cám ơn mưa nắng Sài Gòn

em vẫn giữ được hồn phố xưa.

                 Tháng 8/2013

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2021

RONG RÊU PHẬN NGƯỜI

 


RONG RÊU PHẬN NGƯỜI

  

Ngỡ lòng mình là làn mây trắng

Bay cuối trời dõi bước chân em

Ngỡ tình mình là tia nắng ấm

Rơi trên môi mắt nhớ vai mềm.

 

Em như con nước xuôi về biển

Để lại sông buồn trắng cỏ lau

Anh suốt đời thành chim bói cá

Treo tình sầu đá nhọn vực sâu.

 

Em đánh rớt tình qua cửa sổ

Lỡ vuột tay bong bóng lên trời

Tìm đâu thấy vầng trăng cổ tích

Mặt hồ soi những ánh sao rơi.

 

Cánh cò trắng bay trong sương lạnh

Lòng nhói đau theo tiếng còi tàu

Sân ga vắng biết ai còn đợi

Tình một ngày còn mãi ngàn sau.

 

Khu vườn nhỏ người không về nữa

Vạt nắng chiều bóng ngả liêu xiêu

Ngày cuối năm thèm cơn mưa muộn

Thương một người đời trót rong rêu.

                   Tháng 12/2013

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2021

ĐÁNH MẤT VẦNG TRĂNG

 


 ĐÁNH MẤT VẦNG TRĂNG  


          Từ thuở yêu người tim chợt thức

Mọc nhánh rong buồn một góc sân

Sớm nắng chiều nghiêng theo lặng lẽ

Góc nhớ đường quen mòn vết chân

Ai hay sương thấm thềm hoa cũ

Lạc dấu nhau rồi, nụ tầm xuân.

*

Bụi đỏ theo em về cuối ngõ

Tìm ai anh lạc giữa chợ người

Con bướm vàng thôi vờn khóm trúc

Sầu tình xếp cánh chẳng buồn bay

Tóc thề vương vấn mùa thi cũ

Nhẹ bước chân em lạnh một đời.

*

Sáo ơi sao vội bay đi thế

Chưa đến giao mùa đã sang sông

Lớn ròng con nước chia đôi ngã

Tím lục bình trôi nở một dòng

Còn nghe hương thoảng đầy trong gió

Mưa ướt đời nhau có bận lòng?

*

Thơ tình anh viết từ dạo ấy

Tuổi đôi mươi vụng dại bao lần

Năm tháng tuổi xuân đi biền biệt

Đắng lòng chưa hết nỗi bâng khuâng

Đi hết đời nhau, còn dang dở

Vì người đánh mất một vầng trăng.

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2021

CHIỀU GHỀNH RÁNG MƯA BAY



CHIỀU GHỀNH RÁNG MƯA BAY

  

Chiều Ghềnh Ráng mưa bay mù phố biển

Em chờ ai trên đồi cỏ Thi Nhân

Chiếc lá rơi nhẹ bước tưởng như gần

Tôi cứ ngỡ ai cười trong tiếng gió.

 

Bãi Hoàng Hậu mênh mang vờn sóng vỗ

Mãi thì thầm ru giấc ngủ nhà thơ

Trăng ngàn năm sao trăng quá hững hờ

Tình say đắm trong tim Hàn Mặc Tử.

 

Lầu Ông Hoàng một thời thành muôn thuở

Tiếng thơ còn vương bút điện Dzũ Kha

Khẻ chạm tay từng nét phiến thông già

Nghe hơi thở nhà thơ còn quanh quẩn.

 

Mười mấy năm không về qua Ghềnh Ráng

Biết có còn mưa trên mộ họ Hàn

Biết có còn lá rơi dốc Thi Nhân

Đôi mắt biếc vai mềm người con gái?

 

Đường thiên lý đâu xuôi về nơi ấy

Chờ đợi chi trăng đã rụng lâu rồi

Chờ đợi chi kẻ góc biển chân trời

Chỉ còn lại vầng trăng Hàn Mặc Tử.

                Tháng 10/2013

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2021

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI THEO ÁNH ĐẠO VÀNG

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI
THEO ÁNH ĐẠO VÀNG
Thơ NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ PHAN BÁ KIỆT. Rất vui cám ơn ông anh nhạc sĩ quê nhà rất nhiều.