Thứ Ba, 17 tháng 12, 2019

NẮNG CÓ BUỒN HƠN TÔI



NẮNG CÓ BUỒN HƠN TÔI

Hình như vẳng một tiếng đàn
Reo trong gió biếc lang thang xuống đồi
Chập chờn nhạc ngựa buông lơi
Trong sương có tiếng em cười đâu đây.

Tìm trong hình khói bóng mây
Em còn thả tóc những ngày hư hao
Sợi gầy thả xuống đời nhau
Tiếng kinh cầu rụng quyện vào hư không.

Hồi chuông xin hãy níu chân
Để con dốc nhỏ ngập ngừng thấp cao
Nghe sông suối hẹn đời sau
Nên tình trong cõi ca dao mịt mờ.

Hồng lên hoa tím ngày thơ
Về trong hoang phế đôi bờ bão dông
Em còn nhặt nắng hoàng hôn
Nhặt bao nhiêu nắng có buồn hơn tôi?
17/12/2019

GIAO THỪA


CA KHÚC THƠ PHỔ NHẠC BÀI 88
GIAO THỪA
Trong Tuyền Tập Thơ Phổ Nhạc Tập 1 TÌNH THƠM MÀU GIẤY MỚI Thơ Nguyễn An Bình, nhạc Mộc Thiêng

GIAO THỪA

Giao thừa - xanh lá non
Bếp  lửa hồng tí tách
Thơm nồng nồi bánh chưng
Mang theo làn gió tết.

Giao thừa - hồng sắc môi
Lúa đương thì con gái
Nghe mầm sống sinh sôi
Nẩy chồi - vươn lòng đất

Giao thừa -  dậy đất trời
Giòn tan - tình con trẻ
Hái lộc tràn niềm vui
Lời chúc mừng của mẹ.

Giao thừa - rộn tiếng cười
Sao ta nhìn – không nói
Trong lòng của mọi người
Tình yêu dường chín bói.

Giao thừa - đi qua ngõ
Nhớ một thời xuân xanh
Cam vườn ai chín đỏ
Em có còn  nhớ anh?


Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2019

VIẾT CHO CƠN MƯA PHÙN

CA KHÚC THƠ PHỔ NHẠC BÀI 87
VIẾT CHO CƠN MƯA PHÙN
Trong Tuyền Tập Thơ Phổ Nhạc Tập 1 TÌNH THƠM MÀU GIẤY MỚI Thơ Nguyễn An Bình, nhạc Mộc Thiêng


VIẾT CHO CƠN MƯA PHÙN

Mưa phùn qua thành phố
Sắt se – rung - tiếng lòng
Hạt mưa phùn rất nhỏ
Thành tơ trời cuối đông.

Hạt mưa trôi như bụi
Có rơi vào mắt nhau
Không đủ làm ướt áo
Sao tim mình - thấy đau.

Niềm vui nào nhỏ bé
Lạc vào cõi mênh mông
Chuyện tình không nghe kể
Em về - ai đứng trông?

Người thành mây đầu gió
Có về trong đêm nay
Thương cuộc tình tre trúc
Ngắn dài - sợi tóc mai.

Trái sầu đông chín đỏ
Ngậm ngùi - cánh chim đêm
Giọt sương còn thao thức
Cuối năm – buồn -  không em?

Tìm sắc màu nhung nhớ
Bay theo cơn mưa phùn
Tình đầu tôi ngày đó
Như bụi – chìm hư không.
Sài Gòn, 12/11/2018


Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2019

NẮNG BÊN KIA MÙA ĐÔNG



NẮNG BÊN KIA MÙA ĐÔNG

Đi tìm sợi nắng ngày đông
Lang thang đầu bãi – cuối sông không lời
Chào nhau - nghe vọng núi đồi
Ngẩn ngơ tôi đứng – nghe rời rã thân.

Mây mù từ đó bủa giăng
Chạm đông – gõ cửa bao lần ai hay
Xoay vòng từng ngọn thuốc bay
Dấu rêu xanh mấy ngón tay đã vàng.

Rét cong chiếc lá ngỡ ngàng
Ai chờ ai – giữa trần gian biệt mù
Chút tình thành đóa tương tư
Gởi người từ chốn thiên thu quên đường.

Tìm trong nỗi nhớ vô thường
Tóc thôi đã nhuốm tà dương một đời
Kiếp nào thả xuống biển khơi
Để neo giữ ngọt môi người ăn năn?
14/12/2019

THUYỀN ĐI TRÊN SÔNG TIỀN



CA KHÚC THƠ PHỔ NHẠC BÀI 86
THUYỀN ĐI TRÊN SÔNG TIỀN
Trong Tuyền Tập Thơ Phổ Nhạc Tập 1 TÌNH THƠM MÀU GIẤY MỚI Thơ Nguyễn An Bình, nhạc Mộc Thiêng


THUYỀN ĐI TRÊN SÔNG TIỀN

Mùa nước nổi, em ơi, con nước lớn
Về Bến Tre nghe sóng vỗ mạn thuyền
Tay khua nước mùi phù sa dậy ngọt
Mưa mênh mông trắng cả nước sông Tiền.

Vùng giáp nước quanh năm – đầy trái ngọt
Thuyền anh đi ngan ngát nhánh sông dài
Xa thấp thoáng - in bóng cầu Rạch Miễu
Giữa đôi bờ thành dải lụa trong mây.

Anh qua cồn Qui – em sang cồn Phụng
Rợp bóng dừa che mát bóng người thương
Hoa bần nở - trắng – bay theo gió sớm
Gọi ong về ươm mật ướp làn hương.

Mùi thơm lạ làm làn môi ngây ngất
Men rượu dừa – em - mả đỏ hây hây
Giữa sông nước bốn bề là tiếng sóng
Tiếng sóng lòng - hay - tiếng sóng – tình say.
Bến Tre, 21/10/2018

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2019

QUA BẮC VÀM CỐNG MÙA NƯỚC NỔI

CA KHÚC THƠ PHỔ NHẠC BÀI 85
QUA BẮC VÀM CỐNG MÙA NƯỚC NỔI
Trong Tuyền Tập Thơ Phổ Nhạc Tập 1 TÌNH THƠM MÀU GIẤY MỚI Thơ Nguyễn An Bình, nhạc Mộc Thiêng


QUA BẮC VÀM CỐNG MÙA NƯỚC NỔI

Lâu lắm mới về ngang Vàm Cống
Mười năm ờ nhỉ chắc lâu hơn
Mười năm đời chỉ là giấc mộng
Mười năm sông cạn - núi cũng mòn.

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi
Ai còn bủa lưới cá linh non
Chợt thèm lẩu mắm - bông điên điển
Một thời tuổi trẻ - dấu chân son.

Bạn ta thuở ấy tình rất mới
Ta có hơn gì - một trái tim
Câu thơ còn mãi thơm trang sách
Xanh lá -  xanh hồn - xanh tiếng chim.

Rồi mai cầu mới thay phà cũ
Em có qua sông nhớ một người
Phù sa neo giữa ngàn thương nhớ
Đục trong - xuôi ngược một dòng trôi.

Rồi sẽ không còn – ai - bến đợi
Cũng chẳng - ai - trông - một bến chờ
Em cũng như ta mờ sương khói
Thả tình cùng sóng nước bơ vơ.
Bắc Vàm Cống, 17/10/2018


Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

ĐÊM GIAO THỪA CHỜ LAN NỞ


Khi những tờ lịch cuối cùng sắp hết, tôi bất chợt nghĩ đến chuyện năm cùng tháng tận và những đêm giao thừa xưa chợt quay về. Xin gởi đến các bạn một bài thơ trong dòng cảm xúc đó.
ĐÊM GIAO THỪA CHỜ LAN NỞ
Đêm giao thừa ta chờ lan nở
Nhấp chén trà thơm nhìn khói bay
Nghe thoảng hương trầm tay mẹ thắp
Xao xác vườn khuya lá rụng đầy.
Có tiếng chim đêm vừa qua ngõ
Cánh mỏng tưởng chừng sương khói giăng
Có cùng ta thức qua năm mới
Bếp lửa hồng thơm – bánh chưng xanh.
Cha vừa đọc lại bài thơ cổ
Ta thấy tiền nhân chợt trở về
Tâm sáng trong hơn vầng nhật nguyệt
Rung làn kiếm bạc nặng hồn quê.
Có phải mùi hương lan vừa nở
Ta ngỡ em từ cõi liêu trai
Dáng liễu chợt gầy trong tiền kiếp
Xanh nụ tầm xuân – nhẹ gót hài.
Mỹ nhân bước ra từ cổ tích
Giang hà mây nổi cũng thế thôi
Giấc mơ hồ điệp ngàn năm trước
Mộng thực đời người – tựa lá rơi.
Đêm nay có phải đêm trừ tịch
In dấu bụi trần trên ngón tay
Áo tơi nón rạ đôi giầy cỏ
Từ Thức về trần em có hay?
12/12/2019