Thứ Năm, 17 tháng 6, 2021

LỜI CỦA DÒNG SÔNG



LỜI CỦA DÒNG SÔNG

 

Con nước lớn đưa tình anh ra biển

Mưa chợt về bong bóng vỡ trên sông

Em hồn nhiên trong ngăn đời ký ức

Nghe xôn xao tiếng sóng vỗ trong lòng.

 

Ngọn gió nào đem lời anh đi mất

Người qua sông sao chân bước ngập ngừng

Bờ lau lách con chim buồn thôi hót

Nhớ vô cùng một nỗi nhớ người dưng.

 

Chẳng biết em có về ngang bến cũ

Để áo bay theo vạt nắng cuối ngày

Cánh bèo trôi theo từng cơn sóng nhỏ

Chim vịt kêu khắc khoải bến sông đầy.

 

Em đừng hỏi sông về đâu mấy ngã

Bởi thời gian như chiếc lá vô tình

Gió cuốn đi về phương nào rất lạ

Lỡ sang sông nên mất bóng biệt hình.

 

Chuyến phà cũ phải đâu là chuyến cuối

Đợi ai về đợi suốt một mùa mưa

Lòng vẫn biết cánh chim bay đã mỏi

Sao thương hoài ngọn cỏ bến sông xưa?

     Tháng 3/2014

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2021

THƠ TRÊN VĂN NGHỆ TIỀN GIANG SỐ 103 HONG TÓC

 THƠ TRÊN VĂN NGHỆ TIỀN GIANG SỐ 103, THÁNG 3-4 2021 MỚI VỀ CHIỀU NAY  

HONG TÓC




TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI BAY

 


TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI BAY

 

 Ngày xưa…thuở ấy…ngày nào nhỉ?

Em không còn nhớ để mà quên

Anh không còn nhớ đôi mắt biếc

Nên tình hai đứa lạc mất tên.

 

Trái tim ngày cũ xanh hay đỏ

Lại để thề xưa theo gió bay

Lại để thư tình rơi mất dấu

Trong cơn mưa chiều thấm ướt vai.

 

Nhớ nắng hanh vàng hong tóc rối

Nhớ đường phượng đỏ nở đầy hoa

Nhớ lá me sầu vương trên áo

Nhớ tiếng em cười mãi ngân xa.

 

Đâu ngôi nhà nhỏ thời trọ học?

Mỗi buổi em về lá reo vui

Ở cuối con đường anh đứng đợi

Trong mơ còn lại chút ngậm ngùi.

 

Em đi mang nỗi buồn xa xứ

Mười năm đã bạc áo mơ phai

Mười năm sông cạn thành nương bãi

Tình chỉ còn như sương khói bay.

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

TÌM NHAU GIỮA SÀI GÒN

 


TÌM NHAU GIỮA SÀI GÒN

  Anh tìm em

Tìm em giữa Sài Gòn

Lang thang bước

Một chiều mưa tháng chín

Vội vã đi

Người khẩu trang che kín

Biết lạ quen

Để dừng lại hỏi thăm?

*

Anh tìm em

Xuôi ngược đã bao năm

Thuở học trò

Qua đi thời áo trắng

Những mùa hoa

Cánh phượng hồng rực nắng

Đã phai tàn

Trong nỗi nhớ xuân xanh.

*

Anh tìm em

Đường lạc Sương Nguyệt Anh

Ve không còn

Cánh dầu bay tha thiết

Ngỡ mùa thu

Tóc heo may về kịp

Tiếng “dế” kêu

Khắc khoải đợi tin người.

*

Anh tìm em

Lặng lẽ ngắm mưa rơi

Em xa lắm

Ở ngoài vùng phủ sóng

Nắng óng ả

Trên cây cao rợp bóng.

Cũng đành thôi

Chào tạm biệt Sài Gòn.

             Sài Gòn,14/9/2015

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI
CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH
Thơ NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ PHAN BÁ KIỆT.
Cám ơn ông anh đã viết ca khúc nầy trong những ngày Cần Thơ cũng thực hiện những biện pháp giãn cách để tránh dịch bệnh bùng phát.



CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI LÃNG ĐÃNG TÌNH YÊU ĐÀ LẠT

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI 

LÃNG ĐÃNG TÌNH YÊU ĐÀ LẠT

 

*Trong giấc mơ tôi có tình yêu Đà Lạt

Nghe đâu đây còn tiếng đàn Trịnh Công Sơn

Hòa giọng hát Khánh Ly mộng mị tâm hồn

Đã từng qua đây trong bước chân lãng tử.

 

Có tình yêu tôi là suốt đời không cũ

Cùng hàng phượng tím đang chờ hạ trổ hoa

Nước Hồ Xuân Hương rải bạc ánh trăng ngà

Nghe hiu quạnh vẫn nồng nàn hơi thở.

 

Em có nghe bản tình ca bay trong gió

Trong tiếng chuông ngân em đi lễ thánh đường

Nhà thờ con gà chiều lãng đãng trong sương

Hương con gái làm tim tôi thêm ngây ngất.

 

*Trong giấc mơ tôi có bốn mùa Đà Lạt

Cùng những con đường lên xuống thấp cao

Ngồi ở đây nhìn đèn phố núi muôn màu

Giọt cà phê nhỏ xuống đời tôi sóng sánh.

 

Ánh sáng hắt lên bầu trời đêm lấp lánh

Em bồng bềnh trong sương lạnh chiều đông

Ở bên tôi em muôn thuở giấu trong lòng

Lang thang mãi nên tình yêu đành lạc mất.

 

Em hồn nhiên hát giữa đồi chè xanh ngắt

Nghe tiếng thác reo lại nhớ  mùa hoa đào

Tôi tìm em lẩn trốn trong những vì sao

Rồi quên mất mình ở đâu trong phố núi.




LÃNG ĐÃNG TÌNH YÊU ĐÀ LẠT

 


LÃNG ĐÃNG TÌNH YÊU ĐÀ LẠT

 

*Trong giấc mơ tôi có tình yêu Đà Lạt

Nghe đâu đây còn tiếng đàn Trịnh Công Sơn

Hòa giọng hát Khánh Ly mộng mị tâm hồn

Đã từng qua đây trong bước chân lãng tử.

 

Có tình yêu tôi là suốt đời không cũ

Cùng hàng phượng tím đang chờ hạ trổ hoa

Nước Hồ Xuân Hương rải bạc ánh trăng ngà

Nghe hiu quạnh vẫn nồng nàn hơi thở.

 

Em có nghe bản tình ca bay trong gió

Trong tiếng chuông ngân em đi lễ thánh đường

Nhà thờ con gà chiều lãng đãng trong sương

Hương con gái làm tim tôi thêm ngây ngất.

 

*Trong giấc mơ tôi có bốn mùa Đà Lạt

Cùng những con đường lên xuống thấp cao

Ngồi ở đây nhìn đèn phố núi muôn màu

Giọt cà phê nhỏ xuống đời tôi sóng sánh.

 

Ánh sáng hắt lên bầu trời đêm lấp lánh

Em bồng bềnh trong sương lạnh chiều đông

Ở bên tôi em muôn thuở giấu trong lòng

Lang thang mãi nên tình yêu đành lạc mất.

 

Em hồn nhiên hát giữa đồi chè xanh ngắt

Nghe tiếng thác reo lại nhớ  mùa hoa đào

Tôi tìm em lẩn trốn trong những vì sao

Rồi quên mất mình ở đâu trong phố núi.