Thứ Năm, 25 tháng 11, 2021

THƯƠNG NHỮNG NGÀY MƯA CUỐI



THƯƠNG NHỮNG NGÀY MƯA CUỐI

 Mưa nhòa sau lớp kính

Tôi một mình lặng yên

Nghe ẩm ương mùi phố

Nhớ khoảng trời rất riêng.

 

Chênh chao ngày cuối năm

Ẩn vết chàm nhật thực

mảnh ghép vỡ vô tình

lạc trôi vào ký ức.

 

Hoa đời ai đánh tráo

Như mới ngày hôm qua

Cho hồn tôi nương náu

Hát một khúc tình ca.

 

Mưa một thời thanh xuân

Bỏ quên ngoài quán vắng

Bao mắt lá me xanh

Vương theo tà áo trắng.

 

Lũ sẻ bay đi mất

Qua vùng trời bình yên

Đâu hay xuân chín đỏ

Sợi tóc hiền hồn nhiên.

 

Có những ngày mưa cuối

Ướt mềm cả gối chăn

Người hay tôi thiếp ngủ

Quên mất mùa trăng tan.

NAB

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI CHỜ NGÀY MỚI

 CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI 

CHỜ NGÀY MỚI

Thơ NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ THẢO HỒ từ bài thơ CHỜ NGÀY MỚI NẮNG LÊN. Nhạc sĩ THẢO HỒ đang sinh sống ở nước ngoài, anh có nhiều ca khúc được phổ biến trên mạng xã hội được nhiều người yêu nhạc ưa thích, ngoài ra anh còn có tiếng hát đầy nội lực và truyền cảm. Cám ơn nhạc sĩ Thảo Hồ rất nhiều.





CHÚT MƯA XƯA NÀO ẤM VAI NGƯỜI



CHÚT MƯA XƯA NÀO ẤM VAI NGƯỜI

Đường xa lắm giữa đời thấm mệt

Con dốc tình ngược gió gieo neo

Em thả nắng để lòng tôi khóc

Ngủ trong mây nỗi nhớ buồn theo.

 

Khúc kinh cầu tan theo sương sớm

Mưa dạt lòng lá rớt vô song

Tiếng chuông chiều cuối ngày vang vọng

Em về đâu trời đất mênh mông.

 

Tóc đã bạc thời gian không đổ

Còn lại đây phố cổ chiều mưa

Đôi mắt ấy một mùa dông cũ

Có ai chờ nắng đổ hiên xưa.

 

Nhánh sông buồn lỡ bồi ai gọi

Làn hương em tóc nhớ đêm ngày

Chim gọi mãi một mùa trăng vỡ

Tình yêu tôi còn cốc rượu say.

 

Ai cũng có một thời nông nổi

Chút mưa xưa nào ấm vai người

Thèm giọt nắng sưởi vòng tay lạnh

Thương môi hồng vừa nhạt trong tôi.

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2021

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI CHÀO NGÀY MỚI NẮNG LÊN

CA KHÚC PHỔ THƠ MỚI
CHÀO NGÀY MỚI NẮNG LÊN
Thơ NGUYỄN AN BÌNH, phổ thành ca khúc nhạc sĩ HỒ HOÀNG. Cám ơn ông bạn nhạc sĩ quê nhà rất nhiều.






THƠ VÀO VÒNG CHUNG KHẢO TRONG CUỘC THI THƠ "NHÂN NGHĨA ĐẤT PHƯƠNG NAM"

 THƠ VÀO VÒNG  CHUNG KHẢO TRONG CUỘC THI THƠ "NHÂN NGHĨA ĐẤT PHƯƠNG NAM" DO HỘI NHÀ VĂN TP. HỒ CHÍ MINH TỔ CHỨC NĂM 2021.

1- TRĂNG PHỤC SINH

2- SÀI GÒN TRONG TRÁI TIM TÔI




TRĂNG PHỤC SINH

 

“...Con chào ông bà cô chú, con đi cách ly”

Ánh mắt trong veo khi bé thơ ngoái đầu nhìn lại khi lên xe muốn nói

Bộ trang phục phòng hộ thùng thình xanh lạ lẫm

Chắc bé tưởng tượng đang tham gia vào một trò chơi vui nhộn

Đầy thú vị và bất ngờ của lũ trẻ quen đang chờ đón mình phía trước

Sự hồn nhiên thiên thần bất chợt làm lòng tôi đau nhói.

 

Trước cơn giông sự lặng thinh bao giờ cũng đáng sợ

Thành phố không người chỉ còn có nắng và gió lang thang

Khi cơn bão dịch quét ngang đánh bật niềm vui ngày chủ nhật

Cô điều dưỡng cắt đi mái tóc mượt dài (chắc người yêu cô sẽ vô cùng đau xót)

Dòng sữa ngọt ngào của người mẹ dành cho trẻ sơ sinh con người khác

(Khi đứa con 10 tháng tuổi ở xa ngày ngày khát đòi sửa mẹ)

Người bác sĩ chia tay vợ, xa đứa con gái đầu lòng

Mới bắt đầu tập nói bi bô (lần đầu tiên cất lên tiếng ba ngọng nghịu)

Để lao vào tâm bão

(Họ hẹn trao cho nhau nụ hôn đầu tiên sau ngày giãn cách)

Sống là cứ cho đi phải không?

 

Khi bóng đen đại dịch chỉ còn trong ký ức

Để lại “sang chấn tâm lý”  trong tâm thức bao người ở lại

Chim sẽ hót vang trong chòm lá xanh non tháng tám

Tấm lòng người Sài Gòn trở thành con thuyền trú bão

Cho bao số phận nổi nênh

Trăng 16 phục sinh tạc vào đêm vui thành phố

Trải một màu xanh huyền hoặc cho cuộc sống bình yên

Mang dấu ấn thành phố nghĩa tình

Sài Gòn, miền đất của yêu thương.

SÀI GÒN TRONG TRÁI TIM TÔI

 

 

Sài Gòn là gì khi tôi là một kẻ nhập cư

Đó chỉ là dãy nhà cao tầng, con đường, ánh đèn, cây xanh theo từng bước chân lạ lẫm

Có những buổi chiều lạc vào nẻo phố nước ngập thành sông

Mưa quay quắt khiến nhớ quê nghèo quá đổi

Nhớ mùi khói đốt đồng, mùi rạ rơm ẩm ương mà lòng bối rối

Nao nao con mắt ướt muốn quay về.

 

Rồi Sài Gòn có nhiều ngày lên cơn sốt miên man

Chưa bao giờ tôi thấy người Sài Gòn chịu nhiều tổn thương choáng váng

Mới hiểu hết sự cưu mang của Sài Gòn bấy lâu nay cho tôi không hề tính toán

Đứa bé 9 ngày tuổi theo dòng người vượt ngàn cây số hồi hương

Ngủ ngoan Akay* ơi, khi đường về quê còn xa vời vợi

Nắng gió bụi đường vật vờ thắt lòng người ở lại

Sài Gòn  mệt nhoài trong trận cuồng phong thế kỷ.

 

Căn bệnh hoành hành rồi cũng qua đi

Tổn thương nào rồi thịt cũng lại liền da

(Dù thân thể vẫn còn mang nhiều vết sẹo).

Ngày bình yên sẽ không còn xa nữa

Bạn trở lại thành phố yêu thương đầy nắng gió

Kịp nhận ra đô thị phía Đông trở mình sau cơn ngái ngủ

Tiếng hát thanh xuân cất cao trên mỗi công trình

Kịp nhìn chuyến metro đầu tiên khởi hành một ngày nắng sớm

Vượt sông Sài Gòn đem bao ước vọng đi xa

Kịp thấy nhiều gương mặt người rạng rỡ dấu hồi sinh

Nụ cười hồn nhiên sẽ hồng lên môi em thơ bé bỏng.

 

Sài Gòn trong trái tim ta lại sáng ngời sắc xanh tươi trẻ

Ngọn đèn màu xanh đỏ nhấp nháy reo vui những đêm không ngủ

Nhịp sống Sài Gòn tiếp tục cưu mang những đứa con thất thế

Mang nặng nghĩa tình, lòng hào sảng của một thành phố phương Nam.

 

*Akay: tên em bé người dân tộc Tà Ôi trong bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ của Nguyễn Khoa Điềm.

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2021

CHỜ NGÀY MỚI NẮNG LÊN

 


CHỜ NGÀY MỚI NẮNG LÊN

 

 Chờ ngày mới nắng lên

Ửng hồng duyên đôi má

Trái tim đập rất lạ

Trong vườn tình xanh tươi

Lá reo tiếng em cười

Thơm tình yêu đôi lứa

Mùa xuân về bên cửa

Hoa vàng nở ngoài hiên.

*

Chờ ngày mới nắng lên

Sóng xô bờ cát trắng

Bước chân em chầm chậm

Biển hát lời tình ca

Đất trời rộng bao la

Buồm căng buồng ngực nhỏ

Em ơi từng hơi thở

Hạnh phúc lại về bên.

*

Chờ ngày mới nắng lên

Tình xanh màu lá mạ

Mênh mông lòng biển cả

Đưa thuyền tình ra khơi

Hứng từng giọt sương rơi

Ngỡ giọt thương giọt nhớ

Em ơi chiều ngược gió

Biết tìm nhau nơi nào?

27/07/2014

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

KHI THIÊN NGA VỖ CÁNH



KHI THIÊN NGA VỖ CÁNH

  

Lòng đã nhủ tim ơi đừng thao thức

Để hồn đau được giây phút bình yên

Lòng đã dặn tim ơi đừng nuối tiếc

Ai cũng một thời để nhớ để quên.

 

Đường em đi bông cỏ may mất dấu

Chỉ còn chăng loài cỏ lạ vướng chân

Những cánh hoa xoay tròn trong gió bão

Có mang theo mật ngọt phấn thông vàng?

 

Lòng vẫn muốn quên đi bao nỗi nhớ

Sao bỗng dưng lại cất tiếng thành lời

Rồi tan đi vào không gian vô tận

Chỉ một lần cho nỗi nhớ chìm trôi.

 

Đêm trăng sáng nằm dài trên cát trắng

Đợi sóng xô đưa nỗi nhớ vỗ bờ

Hãy cuốn đi về biển khơi xa thẳm

Phút xao lòng tim lại thấy ngẩn ngơ.

 

Xin một lần cho thiên nga vỗ cánh

Dệt tầm gai tay ứa máu bao lần

Vì trái tim đập điều không thể nói

Hãy yên bình qua năm tháng bão dông.

Tháng 5/2014