Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2019

THUỞ XA TRƯỜNG


Ngày 20/11, ngày nhà giáo VN đã trôi qua nhưng tôi lại nhớ: Nhớ ngôi trường nữ Đoàn Thị Điểm - Cần Thơ, nơi ngày xưa cách đây gần nửa thế kỷ em từng theo học và tôi sau 1975 đã về dạy ở đó suốt cả thời tuổi trẻ để nhớ để thương để tìm một hình bóng và mái tóc hoàng kim dài mượt mà đã biền biệt giờ mới có dịp kể một lần và cũng là lần duy nhất trong đời để rồi cho gió cuốn đi.

THUỞ XA TRƯỜNG
*Nhớ về trường trung học Đoàn Thị Điểm- Cần Thơ
và những điều chưa bao giờ kể.

Mười năm cứ ngỡ cơn gió thoảng
Nhớ từng bụi phấn rớt trên vai
Thuở ấy tình tôi - tờ giấy trắng
Ghi từng con chữ - rất thơ ngây.

Ngôi trường ngày đó em theo học
Tôi về làm thầy giáo bao năm
Chỉ mong một lần nghe tiếng guốc
Bên cầu thang gỗ thuở xa xăm.

Khi trống rộn vang giờ tan lớp
Tôi ngỡ em cười - ở đâu đây
Ngày xưa – tôi nhớ - em mười tám
Vết mực còn thơm từng ngón tay.

Bóng thời gian mờ theo bụi đỏ
Vô tình rơi chiếc lá sầu đông
Vắng tiếng chim sâu sau vòm lá
Tình mãi trôi hoài bao nhánh sông.

Trường cũ của em và tôi nữa
Sỏi đá đâu còn để reo vui
Mười năm – những điều chưa thể kể
Khi tóc hoàng kim đã ngậm ngùi.
22/11/2019

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

QUA THÀNH CỔ NHÀ MẠC


NGUYỄN AN BÌNH

QUA THÀNH CỔ NHÀ MẠC*

Ta lên đông bắc chiều thu muộn
Đất trời vần vũ với nắng mưa
Thành cổ tường loang bờ rêu mốc
Cổng vòm ai nhắc chuyện ngày xưa?

Qua cửa thành tây nghe huyền sử**
Thổ Sơn còn lại nấm đất tàn
Tà dương nghiêng mình lên phế tích
Dòng đời trong đục chảy miên man.

Nhìn bức trường thành sao cô quạnh
Thịnh suy nào biết chuyện tương tàn
Trăm năm có phải trò dâu bể
Triều đại nào hợp rồi cũng tan.

Sông Lô còn đó xanh nương bãi
Thác ghềnh vẫn dội khúc trường ca***
Dẫu thời gian bao đời hưng phế
Lạnh hồn thiên cổ vẫn chưa xa.
Tuyên Quang. 6/11/2019
_____________________________________
*Thành cổ nhà Mạc ở Tuyên Quang
** Theo truyền thuyết: Nhà Mạc khi xây thành và Thổ Sơn chỉ một đêm là xong.
*** Trường ca sông Lô của Văn Cao

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG ĐÔNG BẮC



NGUYỄN AN BÌNH

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG ĐÔNG BẮC

Qua cổng thành nhà Mạc
Rêu xanh - đá đã mòn
Mấy trăm năm biển cạn
Đâu lời hẹn nước non?

Đèo Bắc Sum nắng sớm
Nhà chơ vơ bên đồi
Qua cổng trời Quản Bạ
Núi Cô Tiên xanh ngời.

Chập chùng mây tiếp núi
Đèo uốn khúc bao tầng
Trắng mùa tam giác mạch
Đá tai mèo - chồn chân.

Xe xuống ngầm qua suối
Lại leo núi vượt đèo
Đường dài xa hun hút
Vực thẳm bờ cheo leo.

Đêm Đồng Văn phổ cổ
Góc núi chợt bừng lên
Ngọt bùi từng nắm dẻ
Thơm lừng bánh thắng dền.

Phất phơ bờ lau đỏ
Từng vách đá tai mèo
Lủng sâu mù tiếng gió
Mơ hồ ai nhìn theo.

Ly cà phê Mèo Vạc
Một thoáng vội bên đường
Mã pí lèng bỏ lại
Nho Quế vẫn còn thương.

Dừng chânThác Bản Giốc
Nước tung trắng mạn thuyền
Đứng lặng trên cột mốc
Nơi nào là biên cương?

Xuống thuyền vào Ba Bể
Ta rong chơi bên trời
Em đi cùng ta nhé
Phiêu bồng khắp muôn nơi.

Những nẻo đường đông bắc
Ngàn dặm tình – nước non
Nghe âm vang vó ngựa
Xương máu của tiền nhân.
19/11/2019


Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

GIẤC MƠ DÃ QUỲ



NGUYỄN AN BÌNH

GIẤC MƠ DÃ QUỲ
      * Tặng Ng.

Nhớ gì một sớm mùa đông
Em nghe sợi tóc vướng lòng nhau không?
Có người thuở ấy má hồng
Thả rong áo lụa ngàn thông xanh rờn.

Hương rừng bát ngát tươi non
Sắc hoa màu nhớ có còn quanh đây
Hoa quỳ trải khắp ngàn mây
Đồi cao lủng thấp chợt dài nhớ thương.

Năm cùng tháng tận màu sương.
Vàng hoa lạc lối thiên đường quên đi
Bướm vờn thả sợi tình si
Chút tình sương núi bay đi không về.

Trắng đồi cỏ dại u mê
Suối vàng dưới lủng trôi về phương nao.
Tơ trời rãi nắng hanh hao
Biết em có đợi bên cầu chiều sương.

Thương người má lúm đồng tiền
Cười trong nắng sớm môi hiền nào ngoan
Trong veo mấy nụ hoa vàng
Giấc mơ chưa chạm tình xuân ngút ngàn.
18/11/2019

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2019

KHI VƯỢT ĐÈO MẺ PIA


NGUYỄN AN BÌNH

KHI VƯỢT ĐÈO MẺ PIA

Xe lại qua đèo quanh khúc khuỷu
Dốc cao chót vót đá tai mèo
Mười bốn tầng đèo cua tay áo
Bên bờ vực thẳm thật cheo leo.

Đường lên Cao Bằng sao quá hiểm
Mỗi một khúc quanh rợn cả người
Đời phu đã bao người ngả xuống
Dấu in vách núi vẫn còn phơi.

Bốn mùa chỉ thấy mây trắng phủ
Sườn non rắn lượn giữa cung đường
Xẻ vào vách đá rừng xanh thẳm
Cọc tiêu dựng đứng - ta luy âm.

Cứ ngỡ đường đèo đi không tới
Đâu phải nấc thang lên đỉnh trời
Mà sao bảng lảng trời đông bắc
Xếp tầng trước vực núi chơi vơi.

Chỉ sợ mùa đông chiều xuống thấp
Chưa hết đèo cao sương đã đầy
Thôi ta xuống núi cùng nhau nhé
Chút tình gởi lại với cỏ cây.
Cao Bằng 9/11/2019

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2019

ĐI THUYỀN TRÊN BA BỂ



NGUYỄN AN BÌNH

ĐI THUYỀN TRÊN BA BỂ

 Em theo anh xuống thuyền
Thuyền đi vào Ba Bể
Nắng sớm tràn mông mênh
Mờ trên hồ sương nhẹ.


Chợt thấy đàn bướm bay
Men theo sườn đá trắng
Vờn nhau đón nắng mai
Giữa trời xanh sóng lặng.

Hồ in màu bóng núi
Cánh chim giữa đất trời
Khăn quàng bay trong gió
Còn nghe tiếng em cười.

Em theo anh xuống thuyền
Bãi ngô tươi ngút mắt
Xuyên qua dãy Lũng Nham
Nước trong như ngọc bích.

Thuyền đi vào hang Puông
Dơi kêu vang vòm động
Nhũ đá trên sông Năng
Người xưa đâu khuất bóng?

Ao Tiên không còn dấu
Chắc tiên đã lên trời
May trần gian còn lại
Nàng tiên của anh thôi.
Bắc Kạn 11/11/2019

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2019

NGUYỄN AN BÌNH - MỐI DUYÊN THƠ NHẠC

NGUYỄN AN BÌNH - MỐI DUYÊN THƠ NHẠC
Tên một bài báo của Đăng Huỳnh vừa được giới thiệu trên báo Cần Thơ thứ bảy 2/11/2019 khi nói về buổi ra mắt sách Bộ thơ phổ nhạc 5 quyển và tập thơ mới Cỏ Hoa Thời Áo Trắng của anh ở Cần Thơ vừa qua, Mời các bạn cùng đọc cho vui.
Cám ơn nhà báo Đăng Huỳnh đã giới thiệu và nhà thơ nguyễn Trung Nguyên đã thông tin cho biết.